Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341576

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.

tạo vừa công bố, Đinh Hiểu Tình bị lọt ra ngoài danh sách phẫn nộ vô cùng, ả lớn tiếng chỉ trích cô trước mặt đồng nghiệp, nói cô “nham hiểm”, “mưu mô”, công khai chống lại Nhâm Nhiễm.
Cô không đưa ra bất kỳ lời biện hộ nào.
Mấy năm qua, điều cô học được triệt để nhất là, quyết định của mỗi người thuần túy chỉ là chuyện cá nhân của họ, hoàn toàn không cần giải thích, cũng không thể mưu cầu sự đồng tình của người khác, mỗi người đều có những sự thật mình mong được tin tưởng, biện hộ quả thật chẳng có tác dụng gì.
Nguyên nhân chủ yếu khiến cô đưa ra quyết định này vốn không phải vì triển vọng phát triển nghề nghiệp của bản thân, cô chỉ khát khao thay đổi môi trường, xa rời sóng gió trong tình cảm.
Quan trọng hơn là, được rời xa Bắc Kinh.
Khu CBD Bắc Kinh có diện tích gần bốn kilômét vuông, gần gấp đôi diện tích của đảo Song Bình, tòa nhà chi chít, người đông như kiến, khả năng xuất hiện sự cố “không hẹn mà gặp” vẫn tồn tại, nếu như cô vẫn chưa thể điềm đạm đối mặt thì bỏ đi là lựa chọn tốt nhất.
Nhâm Nhiễm giải thích với Trương Chí Minh, “Giám đốc Lâm nói trong tương lai, ngân hàng bên em có thể sẽ chuyển tổng bộ Châu Á về nội địa, đợt đào tạo này thực sự là cơ hội hiếm có với nhân viên mới.”
Trương Chí Minh hoàn toàn lí giải và mừng thay cô.
Sau đó, gần như ngày nào anh cũng qua bên cô giúp dọn dẹp hành lí, trả chung cư cho chủ hộ, còn chủ động đề nghị cô để những vật dụng không tiện mang theo vào nhà anh.
Nhâm Nhiễm nghĩ, cô không thể mong muốn một cuộc chia tay quyến luyến bịn rịn gì hơn, sự quan tâm thực tế và chu đáo như vậy có lẽ sẽ phù hợp với dự định
chính thức hoa mối quan hệ của hai người, cũng là phương thức tiếp diễn tốt nhất cho cách xử sự lí trí và điềm đạm của họ.
Nhâm Nhiễm gọi điện báo Gia Tuấn về sự ra đi của cô, Gia Tuấn nín lặng.
“Em muốn tạo áp lực hơn cho mình, xem mình có thể đột phá sự nghiệp đến mức nào. Anh Tuấn, anh hãy quản lí tốt việc kinh doanh của gia đình, bác Kỳ và dì Triệu cũng không còn trẻ.”
“Tiểu Nhiễm, nhiều năm về trước anh đã biết tương lai của anh chẳng qua chỉ là tiếp quản việc kinh doanh của gia đình, hôm nay nghe em đến khích lệ anh”. Anh cười khan, “Anh cảm thấy… rất thê lương.”
Nhâm Nhiễm có thể hiểu được cảm nhận của anh lúc này, cô cũng thê lương và bất lực như anh, cổ họng như bị nghẽn một vật gì, cô hết cách lên tiếng đành vội vàng tắt máy.
Người đàn ông ấy, anh đã yêu cô ngay từ khi cả hai còn rất nhỏ, tình yêu vẫn da diết đến hiện tại, anh chưa từng bỏ rơi cô, cho dù biết cô đã phải lòng kẻ khác, cho dù cô đi về nơi xa.
Thâm tâm cô có quá nhiều điều chưa xác định, cô không hiểu rõ tình cảm của mình nên đành lựa chọn trốn chạy, vậy sao còn có thể chia tay với anh bằng những lời tựa như khuyến cáo vô tình






Cô hoàn tất bàn giao công việc và chia tay với bạn bè, đồng nghiệp ở Bắc Kinh, Trương Chí Minh tiễn cô ra sân bay, cô cùng ba đồng nghiệp ở bộ phận khác bay đến Hồng Kông.
Cô từng sống ở Quảng Châu và cũng có bạn học là người Hồng Kông ở Melbourne nên nhanh chóng thích nghi với cuộc sống ở đây hơn đồng nghiệp khác.
Hồng Kông là khu vực nổi tiếng khắp thế giới về nhịp sống vội vã, không ai có thể thoát khỏi guồng quay của nó.
Môi trường làm việc bên này chủ yếu giao tiếng bằng tiếng Quảng và tiếng Anh với cường độ làm việc trên sáu mươi giờ một tuần, thường xuyên tăng ca đến tám giờ tối và tham gia vào các lớp đào tạo. Cô ở trọ tại một căn hộ bé tí như hốc mũi trong khu vực Thượng Hoàn, mỗi đêm về đến nhà cô đều mệt rũ rượi, không còn thời gian suy nghĩ những chuyện khác, nhiều lúc vừa đọc sách chuyên đề là ngủ thiếp đi.
Hằng ngày cô đều đón xe điện ngầm đi làm, rất thuận tiện.
“Nếu không thì tôi phải mơ ước lấy một tấm chồng giàu có để được an nhàn ư? Vậy chẳng thà mong được như họ.”
Amanda cũng bật cười: “Cũng có lí, cái đất Hồng Kông quái quỉ này, nam nhiều nữ ít, thằng đàn ông có điều kiện tí là phong lưu ra mặt, cứ như là phụ nữ trong khắp thiên hạ phải chủ động mò đến. Con gái mà hám chồng ư? Giá trị được hạ ngay xuống ba bậc, chỉ như là gả được chồng là sung sướng, thật khốn khổ.”
Đồng nghiệp La Hưng Thành lại than vãn, “Con gái bây giờ thanh cao thế, chẳng chừa đường sống cho đàn ông. Tôi chỉ cầu mong đừng chết vì mệt thôi, nào dám trông mong quen hết phụ nữ khắp thiên hạ. Renee này, nói thật nhé, thật sự tôi rất muốn điều chuyển công tác đến nội địa, nghe nói đãi ngộ cao hơn, quan trọng là con người cũng cảm thấy thoải mái hơn.”
Nhâm Nhiễm cười không phát biểu. Cô có biết Amanda là phụ nữ tôn thờ chủ nghĩa độc thân, cá tính hoạt bát, vui vẻ và độc lập. Còn La Hưng Thành thì phức tạp hơn nhiều, anh từng li hôn, cũng giống như hầu hết đàn ông trong ngành này, anh tốt nghiệp từ trường đại học danh tiếng, trình độ tiếng Hoa kém xa tiếng Anh, từ ngoại hình đến phẩm chất đều rất xuất chúng, nếu đã có gia đình thì hôn nhân ít nhiều có vấn đề, nếu chưa có gia đình cuộc sống khá lạc quan. Nhưng cô và họ không nói đến ch


Teya Salat