Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.
ông một bóng người, cả khu công nghiệp đều lặng im như tờ, khu vực sản xuất đã đình công hoàn toàn, trông tiêu điều và ảm đạm.
Hai người xuống xe đi vào khối văn phòng, bên trong cũng im lặng đến đáng sợ, một căn phòng nằm phía cuối hành lang bên trái được khép hờ, đèn còn sáng, trước cửa treo tấm bảng “Phòng họp”, họ bước qua, nghe một giọng nam khàn khàn vọng ra từ bên trong, có thể nhận ra, đó là giọng của Kỳ Hán Minh.
“Thực ra tình hình xuất khẩu của công ty rất tốt, đơn đặt hàng ồ ạt, chỉ là vấn đề giao hàng. Nếu có thể hồi phục sản xuất thì còn có hi vọng. Trước mắt chúng tôi cần một nguồn vốn lưu động.”
“Vậy sao?” Một giọng thấp trầm cười nhẹ: “Nhưng hiện trạng tôi thấy bây giờ là, việc kiện tụng sẽ kéo dài dai dẳng vô thời hạn, ngân hàng có thể tịch thu khu công nghiệp vào bất cứ lúc nào, nhân viên công ty bỏ đi mất hút, nhà cung ứng ngưng hàng loạt việc cung cấp nguyên liệu. E rằng chỉ với một nguồn vốn lưu động cũng không thể hoàn toàn giải quyết tất cả vụ việc này.”
Nhâm Nhiễm bỗng chốc bất động, cô không hề nghe nhầm, giọng nói này chính là của Kỳ Gia Thông – hoặc nói là của Trần Hoa. Cô lập tức nghĩ đến, Kỳ Thị gặp phải biến cố lớn như vậy, Trần Hoa xuất hiện cũng là lẽ đương nhiên.
Kỳ Hán Minh sốt sắng: “Cho nên tôi mới nóng vội khôi phục sản xuất, chỉ cần có thể trở lại làm việc thì tâm trạng của công nhân sẽ ổn định, lãnh đạo khu vực hứa phụ trách hiệp thương với ngân hàng các kì thanh toán nợ.”
“Xin lỗi, Kỳ Tổng.” Giọng của Trần Hoa vẫn rất điềm đạm, “Hôm nay tôi nể mặt mẹ đến đây, kinh doanh của Kỳ Thị xưa nay không liên quan đến tôi, sự đồng tình của tôi chỉ hạn chế ở việc thanh toán những món nợ cấp thiết trước mắt, phát lương cho nhân viên để không gây thêm nhiều sự cố, tôi sẽ cho luật sư đối chiếu toàn bộ hợp đồng với nhà cung ứng, xác định thời gian và số tiền thanh toán, nhà cửa vườn tược các ông cầm cố, tôi cũng vui vẻ chuộc thay các ông, không ép cả ba thế hệ nhà ông phải ra ngoài thuê nhà mà ở. Những chuyện còn lại các ông tự giải quyết lấy, hoặc nhờ ông trời.”
Sau một hồi im lặng, giọng Gia Tuấn vang lên: “Thôi đi cha, lúc này còn cầu xin người khác làm gì, khoảng thời gian này chúng ta chịu đựng chưa đủ sao?”
“Tuấn, khu công nghiệp này là tâm huyết cả đời của ông nội con, cha cũng vất vả vì nó hơn nửa đời người, sao có thể trơ mắt nhìn nó hết đời như thế.”
Nhâm Nhiễm đưa tay đẩy mạnh cửa vào, trong phòng họp nhỏ chỉ có ba người Kỳ Hán Minh, Kỳ Gia Tuấn và Trần Hoa. Cha con Kỳ gia tiều tụy và gầy đi trông thấy, đối diện ngay mặt cô là Trần Hoa, anh mặc áo sơ mi trắng, gương mặt
tỏ vẻ chán ngán và tựa lưng vào sau ghế. Hai ánh mắt chạm nhau, Trần Hoa hơi bất ngờ nhưng anh không nói gì.
Gia Tuấn đứng dậy: “Tiểu Nhiễm, Mẫn Nghi, sao hai em đến đây?”
“Em đưa Tiểu Nhiễm qua đây, giờ em đến bệnh viện chăm sóc mẹ.”
Hán Minh vội nói: “Mẫn Nghi, dạo gần đây vất vả cho con.”
Mẫn Nghi gượng cười: “Cha đừng nói vậy.”
“Mẫn Nghi, cho mình gửi lời hỏi thăm dì Triệu, bảo dì yên tâm tịnh dưỡng, e rằng hôm nay mình không kịp đến thăm dì, thành thật xin lỗi.”
Mẫn Nghi gật đầu rồi vội vã rời khỏi. Nhâm Nhiễm chào ông bác tiều tụy, “Bác Kỳ, xin lỗi đã làm phiền, xin phép bác cho anh Tuấn ra ngoài, con muốn nói chuyện với anh ấy một chút.”
Hai người bước ra góc hành lang đối diện, Gia Tuấn cởi áo vest ngoài cho Nhâm Nhiễm khoác vào, “Sao em đột nhiên quay về, còn ăn mặc ít thế, khéo bị cảm lạnh.”
“Em có đọc báo, tình hình bây giờ thế nào?”. Gia Tuấn do dự không trả lời, Nhâm Nhiễm lo lắng, “Anh Tuấn, đừng giấu em.”
“Em cũng nhìn thấy, nhà máy ngừng sản xuất, ngoài vụ kiện tụng của người trong gia đình chưa kết án, rất có khả năng phải đối diện với nhiều vụ tố tụng khác. Nếu em đến đây sớm hơn thì có thể chứng kiến cảnh nhà cung ứng, công nhân náo loạn trước cổng. Trần Hoa bất ngờ xuất hiện, lấy tiền cứu nguy, bây giờ đang phát lương cho công nhân, tạm thời giải quyết được một việc.”
Nhâm Nhiễm nghĩ, với thực lực của Trần Hoa, nếu anh chịu ra tay thì cục diện sẽ được cứu vãn, nhưng xưa nay anh vẫn xem người nhà họ Kỳ là người qua đường, gần như không sẵn lòng vào vai một vị cứu tinh. Cô vẫn muốn khẳng định: “Anh ấy chỉ đồng ý giúp đến đây thôi sao?”
“Với thái độ trước đây của mẹ anh trong lúc hắn gặp nạn, hắn cư xử như vậy đã là khoan hồng độ lượng lắm rồi.”
“Bây giờ cho công nhân sản xuất lại thì cần khoảng bao nhiêu tiền?”
“Theo ước tính sơ bộ, giai đoạn đầu cần khoảng trên ba triệu đồng, nếu nhận đơn đặt hàng tiếp thì có thể sẽ cần nhiều hơn.”
Nhâm Nhiễm thở phào: “Con số này cũng không đáng lo ngại, theo lý thì có thể huy động được mà.”
“Tiểu Nhiễm, đó không phải là chuyện dễ.”
“Bây giờ không thể trông mong ngân hàng đồng ý vay vốn, những nơi có thể vay bên anh đều đi vay hết, nhà cửa đều đã mang đi thế chấp mới miễn cưỡng duy trì đến hiện tại. Nếu đi vay tiền tiếp thì e rằng chỉ có thể vay nặng lãi, với lợi nhuận ít ỏi và không ổn định của ngành gia công xuất khẩu hiện nay, đi vay cái đó là tự tìm cái chết.”
“Anh đi v