Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341568
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1568 lượt.
và cũng chỉ ngồi một lúc rồi đi như mọi thường, sau khi bước ra, anh không cầm được lòng đến cổng sau trường đại học Z.
Hai năm trước, anh và Nhâm Nhiễm chia tay tại đây, xưa nay anh không có thói quen trở về cảnh xưa ôn lại tình cũ nên cũng chẳng thể giải thích cho hành vi của mình, anh chỉ nghĩ, anh có thể dành chút thời gian đến trường đại học Tài Chính ở thành phố H để thăm cái cô bé luôn sợ hãi cô đơn, cái cô bé hay bám víu anh và có lúc yếu đuối đến nực cười, không biết giờ này cô đã ra sao? Vừa lóe suy nghĩ này, anh đã gặp ngay Quý Phương Bình.
Sắc mặt của Quý Phương Bình rất tiều tụy, bà đang lượn lờ trước cổng, hai người đều hơi bất ngờ, bà nói với anh, Nhậm Thế Yến đã chuyển về công tác tại thành phố Z và họ đã kết hôn.
Anh nghĩ bụng, e rằng quan hệ giữa Nhâm Nhiễm và cha không thể hàn gắn được nữa, “Vậy Nhâm Nhiễm thì sao? Vẫn theo học ở trường đại học lúc trước chứ?”
Quý Phương Bình hiển nhiên không muốn nhắc đến cô, chỉ nói đơn giản: “Nó và Kỳ Gia Tuấn cùng du học ở trường đại học Moash thuộc Melbourne – Úc.”
Anh xin địa chỉ của cô, dù kinh ngạc nhưng bà ta vẫn lần lại chi tiết gửi bưu phẩm của Nhâm Thế Yến để chép địa chỉ cho anh.
Khi lên mạng tìm kiếm thông tin trường đại học Moash và Melbourne, anh vô tình đọc được bài báo nói về nạn phá thai phổ biến trong du học sinh ở Úc, bên dưới còn trích dẫn tấm hình của Kỳ Gia Tuấn và Nhâm Nhiễm đang mặt đối mặt với đoàn người biểu tình trước cổng phòng khám phụ khoa.
Anh tiếp tục điều tra nguồn gốc và thời gian bức ảnh, trong lòng khó chịu kỳ lạ. Nửa tháng sau, anh lấy được chứng minh nhân dân và hộ chiếu mới, quyết định đến Úc một chuyến.
Đương nhiên, anh đã làm việc cực lực không ngừng nghỉ trong suốt hơn hai năm qua, không quá đáng khi hưởng thụ một kì nghỉ phép, nhưng anh không muốn ngụy biện cho hành vi của mình, anh nghĩ, phải đến thăm cô ấy, không biết cuộc sống của cô ấy ở nước ngoài như thế nào.
Chỉ đến thời khắc thật sự gặp được Nhâm Nhiễm, anh mới phát hiện, anh mong nhớ cô nhiều hơn mức anh muốn thừa nhận.
Anh xuống xe taxi ở đối diện nhà, vừa định bước qua gõ cửa thì Nhâm Nhiễm đã mở cửa bước ra, lúc ấy cô mặc áo khoác len, quần jean và giày thể thao, cách ăn mặc điển hình của một sinh viên, duy chỉ một điều không cân đối: trong tay cô bế một đứa bé cực kì dễ thương, tiếp theo đó, Gia Tuấn cũng mặc quần jean bước ra, họ đặt đứa bé vào trong rồi cùng bước lên chiếc BMW.
Anh quay trở vào taxi, đi theo họ từ nhà đến bờ sông Yarra, trông thấy cảnh Gia Tuấn bế đứa bé từ tay cô, trông thấy cảnh họ vai kề vai cùng bước vào phiên
chợ ở trung tâm nghệ thuật Victoria, Gia Tuấn mua hai chiếc nón ngộ nghĩnh lần lượt đội lên đầu cô và đứa bé, sau đó nhờ một người đi đường chụp hình.
Cô còn ma mãnh đặt hai ngón tay sau đầu Gia Tuấn, cô cười vui vẻ biết bao, nụ cười ấm áp như tia nắng.
Hai người tắm nắng bên bờ sông Yarra, đứa bé bụ bẫm bò ở giữa, đợi khi đứa bé ngủ, họ cùng nằm trò chuyện, rồi họ cùng bước lên thuyền du lịch, rồi cô cúi đầu hôn đứa bé, rồi họ dừng bước tại khách sạn anh ở ngắm đứa bé lắc lư theo nhạc…
Gia Tuấn và Nhâm Nhiễm hiển nhiên còn quá trẻ để vào vai cha mẹ, nhưng những hình ảnh đó vẫn hệt như một gia đình hạnh phúc gồm cha mẹ cùng con.
Lần đầu tiên trong đời anh theo dõi người khác như thế.
Lúc cô đặt đứa bé vào ghế phía sau, dường như đã cảm nhận được điều gì, động tác ngưng trệ một lúc và bất thình lình nhìn về hướng của anh.
Anh bỏ đi mất.
Nếu cô đã có một cuộc sống thật trọn vẹn và hoàn hảo, một cuộc sống hoàn toàn không can hệ đến anh như anh dặn dò lúc chia tay, anh nghĩ điều anh có thể lựa chọn, chỉ là ra đi.
Lần ra đi đó, cách biệt đã ba năm.
Anh xuất hiện trong căn nhà của Paul, đương nhiên đã chuẩn bị từ trước, nhưng ngay giây phút bắt gặp ánh mắt kinh ngạc, đề phòng của cô, trông cô dựng đứng thẳng người, tay trái sờ vào khuỷu tay phải, anh biết, cô đang sờ vào vết sẹo của mình theo quán tính.
Chính ngay giây phút ấy, anh phát hiện rằng, sau khi nhờ Chính Bang chuyển giao hai triệu cho cô, giờ đây thậm chí anh không thể đích thân thừa nhận với cô rằng, “Chúng ta đã có một hiểu lầm buồn cười, một hiểu lầm li kì. Xin lỗi, Nhâm Nhiễm, chúng ta bắt đầu lại nhé.”
“Hoa hồng rất đẹp, bà xã của Paul quả không hổ danh là chuyên gia chăm vườn.” Anh nói nhẹ nhàng rồi bước ngang qua người cô đi về phía mặt biển.
Nhâm Nhiễm quay trở về Bắc kinh theo đúng thời gian dự kiến, Lâm Ba – cấp trên của cô gọi cô vào phòng làm việc, bàn bạc về công việc, thông báo đến cô ngân hàng dự định thử nghiệm triển khai một phần dịch vụ ngân hàng đầu tư do ông phụ trách chính, ông sẽ điều cô san sẻ bớt công việc này, cô đương nhiên vui vẻ đồng ý cách sắp xếp công việc như thế.
Lâm Ba hỏi tiếp: “Renee, về đây công tác dự định ở trọ tại đâu?”
Cô không biết tại sao sếp lại quan tâm điều này: “Hôm nay tôi ở tạm trong khách sạn, đã lên mạng tìm được vài căn hộ, đang tranh thủ hẹn môi giới xem nhà.”
“Tôi có