Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341572
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1572 lượt.
thời gian đào tạo, cô muốn xin công tác tại Hồng Kông thì ông sẽ vui vẻ viết thư tiến cử. Nhâm Nhiễm vốn không có ý nguyện đó, cô bất ngờ trước phản ứng của anh.
“Em thích cuộc sống ở Bắc Kinh hơn, Hồng Kông quá vội vã, quá chen chúc. Hơn nữa,” cô chần chừ, “Thật sự cảm thấy rất cô đơn”.
“Ừ, quay về thì tốt.”
Cách ăn nói khách sáo là bao, không hề đọng lại cảm giác thân mật của vòng tay trên tàu du ngoạn vào hai tháng trước, trông cũng chẳng hồ hởi khi được gặp lại cô. Có lúc anh rất chu đáo, dịu dàng, nhưng có lúc lại quá lãnh đạm. Nhâm Nhiễm chỉ biết cười đắng, vốn định nhờ anh tìm hộ nhà trọ cũng đành thôi.
Tám tháng qua, đồng nghiệp ở Hồng Kông đã hợp tác rất vui vẻ với họ, Paul kiến nghị mời mọi người đến nhà của ông nằm giữa Li Đảo và núi Đại Nhĩ Sơn để BBQ, sẵn tiện làm tiệc chia tay với mọi người.
Từ Trung Hoàn đến Đại Nhĩ Sơn phải qua phà mất 25 phút. Sau khi đến Hồng Kông, cô chỉ vùi đầu vào công việc, hoàn toàn không có nhã hứng du ngoạn khắp nơi, lần đầu được đặt chân lên đây, cô xúc động khó tả.
Nhà của Paul nằm trong khu biệt thự quốc tế “lưng hướng núi mặt hướng biển” chuyên dành cho người ngoại quốc, những căn nhà đó đều được xây dựng riêng biệt và ẩn náu trong rừng cây xanh thẳm, chỉ để lộ ra mái ngói màu đỏ trên cao. Nhà của Paul hướng thẳng ra mặt biển. Nơi đó, những đôi trai gái đủ mọi màu da nằm trên bãi cát trắng tinh uống rượu tắm nắng, bọn trẻ thì đang chơi đùa tự do.
Nhâm Nhiễm đưa mắt nhìn lên, mặt trời hạ dần về phía tây, những tia sáng màu vàng kim nhảy nhót trên mặt biển, thuyền buồm nhấp nhô theo sóng, du thuyền từng chiếc to chầm chậm lướt qua, bên bờ đối diện là một rừng các tòa nhà
cao chót vót, đó cũng chính là biểu tượng của Hồng Kông – một trung tâm tài chính quốc tế. Cô đối chiếu với khung cảnh thi vị bên này, thật không dám tin tưởng hai cảnh vật hoàn toàn khác biệt lại tồn tại song song và gần gũi nhau đến thế.
Đồng nghiệp cô người thì nướng thịt, người thì trò chuyện phiếm, Nhâm Nhiễm chỉ hiểu chút ít tiếng Quảng nên nghe kể chuyện cười thì phản ứng bị chậm mất mấy nhịp, cô không góp vui vào trò đó đành đi dạo bên vườn hoa, ngắm nữ chủ nhân trồng hoa hồng.
Gia Tuấn đúng lúc này gọi điện hỏi thăm hành trình của Nhâm Nhiễm, cô xúc động: “Ở đây thật là tuyệt anh à, non xanh nước biếc, không khí trong lành, chả trách sếp em thà chịu đựng bất tiện những khi có bão vẫn kiên quyết sống ở đây dù mỗi ngày phải đi làm bằng phà.”
Gia Tuấn không đồng tình: “Thôi đi em, em sống ở Úc ba năm, có cảnh biển nào mà chưa từng gặp, sự yên tĩnh dễ chịu nơi đó vang danh khắp thế giới, chẳng lẽ lại kinh ngạc vì một núi Đại Nhĩ Sơn chỉ to bằng lòng bàn tay đó ư!”
“Không giống đâu anh, anh nghĩ mà xem, chỉ cách một khoảng cách bé tí, một bên phồn vinh đến đỉnh điểm, một bên lại yên tĩnh như vậy, cứ như hai thế giới. Môi trường chúng ta sống tác động rất nhiều đến tâm trạng. Em làm việc ở Trung Hoàn, ở tại Thượng Hoàn, tám tháng quá, hễ mở mắt chỉ toàn trông thấy các tòa nhà cao chới với cùng dòng người chen chúc tấp nập, giờ đứng ở đây, quả thật có cảm giác trở về những ngày tháng ở Melbourne.”
Nhắc tới Melbourne, Gia Tuấn hơi cảm xúc, im lặng một lúc, “Em sắp về Bắc Kinh, người yêu tìm nhà trọ giúp em chưa?”
Nhâm Nhiễm viện cớ: “Gần đây công việc anh ta rất bận.”
“Có bận đến vậy không?”
Nhâm Nhiễm không muốn bàn về đề tài này, “Em cũng đã tìm được vài chỗ trên mạng, yên tâm, em có kinh nghiệm thuê nhà ở Bắc Kinh mà, dễ dàng tìm được thôi.”
“Thu dọn hành lí cẩn thận, lúc lên máy bay nhớ mang theo quyển sách nha
em.”
Nhâm Nhiễm chỉ “à, ừ” rồi tắt máy, cô vừa định quay lưng về chỗ nướng thịt lại bất ngờ dừng bước, Trần Hoa đang đứng cách cô không xa, anh ăn diện khá thoải mái, áo sơ mi rộng màu trắng thêm quần dài màu sậm cùng đôi dép đi biển, rất hợp với bầu không khí nơi đây.
Cô kinh ngạc không ít, nghĩ không thông sao anh ta có thể xuất quỷ nhập thần đến thế, đột nhiên xuất hiện trong nhà của sếp mình! Nhưng nghĩ cho cùng thì cô chưa từng có khả năng đoán được hành tung của anh, bắt đầu từ lúc quen biết, mỗi sự xuất hiện của anh chỉ đơn giản như một bất ngờ, vì thế mà mấy năm tại Melbourne, cô phảng phất cảm giác có thể gặp lại anh vào một thời điểm và ở một địa điểm nào đó. Sau nhiều lần thất vọng cho đến lúc chia tay sau này, cảm giác ấy tan thành mây khói, anh lại xuất hiện.
Nghĩ đến đây, cô cảm giác, ông trời quả thật trêu người.
Trần Hoa quan sát Nhâm Nhiễm đang trước mặt: Tóc đuôi ngựa cột cao, áo thun quần lửng, chân mang dép lào màu trắng bạc, hoàn toàn khác biệt với phong cách công sở hai lần gặp trước, trông cô trẻ trung đến diệu kì… và…
… Giống hệt thiếu nữ anh gặp ở Melbourne ba năm trước.
Lúc đó anh sống mai danh ẩn tích, sau hơn hai năm làm việc vất vả bận rộn, anh đã thuận lợi hoàn thành tích lũy ban đầu và bắt đầu khai thác ngành địa ốc mới phát triển trong giai đoạn đầu tại Trung Quốc, thành công của anh tất nhiên cũng rất đáng nể. Anh về thăm mẹ Trần Trân Trân cách biệt lâu ngày, vẫn không chịu gặp cha