Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.
an, Trần Hoa lại xuất hiện ở Hồng Kông.
Lần đầu tiên anh hẹn cô ăn cơm đúng vào lúc cô đang phải tăng ca, mặc dù rất thắc mắc sao anh biết số của mình, cô vẫn từ chối ngay: “Xin lỗi, em thực sự không có thời gian. Vốn dĩ anh đến Hồng Kông, em phải mời anh ăn một bữa, nhưng em cảm thấy hai chúng ta miễn cưỡng ngồi ăn chung thì khó mà tiêu hóa được thức ăn, anh cũng đâu thiếu tiệc tùng xã giao, thứ lỗi em thất lễ, hi vọng anh chơi vui vẻ tại Hồng Kông, tạm biệt.”
Anh tắt điện thoại không nói gì.
Trưa hôm sau, như thường lệ, khi cô đứng tại hoa viên lầu 4 của trung tâm tài chính ăn trưa bằng sandwich, Trần Hoa bất thình lình xuất hiện bên cạnh cô.
Gió biển khô khốc thổi vào mặt, anh mặc áo thun và quần dài màu sậm, cách ăn mặc hiển nhiên thoải mái hơn dân công sở chung quanh, dáng người cao ráo cũng khá nổi bật.
Lúc cô ở Úc, có lúc cũng từng một mình đến bãi biển ở Melbourne nhớ về cảnh vật tại Song Bình, vẫn biết là mơ tưởng nhưng cô vẫn khát khao anh xuất hiện bên cô như một kì tích, rồi hai người cùng nhìn ra biển. Vào lúc này, cũng đang đối diện với biển cả, người này bất ngờ xuất hiện bên cạnh cô, nhưng cô chỉ cảm thấy hoang đường và bực tức.
“Bữa trưa chỉ ăn như thế thì quá đơn điệu”, Trần Hoa ngồi xuống bên cạnh cô, ghé mắt vào bánh sandwich, bình thản nói.
“Em quen rồi.”
Cô đã sớm có thói quen ăn uống khá đơn giản phù hợp theo phong cách bên Úc, hầu như lúc đi học cô đều tự chuẩn bị sandwich ở nhà mang vào trường ăn trưa, rất ít khi như các bạn học khác, vừa than phiền vì ngược đãi dạ dày Trung Quốc, vừa nấu mì gói bỏ bụng.
“Hình như em vẫn chưa hết cảm.”
“Tàm tạm.” Cô nói chuyện bằng âm mũi, vì không có thời gian nghỉ ngơi nên cơn cảm vẫn trở lại, chưa dứt hẳn.
Cô ăn rất chậm, Trần Hoa cũng chẳng làm phiền cô. Tiếp đó, cô đứng dậy chuẩn bị quay về chỗ làm, anh đột nhiên nắm lấy tay phải của cô, cô giật mình quay lại.
“Chúng ta làm lại từ đầu nhé, Nhâm Nhiễm.”
Nhâm Nhiễm nhanh chóng rút tay về nhưng bị anh nắm chặt lấy, anh hơi ngước khuôn mặt vô cảm của mình lên, nhưng ánh mắt sâu vời vợi như nhìn xuyên qua mắt cô.
“Xin lỗi, em có bạn trai rồi.”
“Không phải là Kỳ Gia Tuấn chứ?”
“Đó can hệ gì đến anh?”
“Đương nhiên không phải là Kỳ Gia Tuấn, với mức độ hoài niệm của em dành cho mẹ, chắc chắn em sẽ không lao vào một người đàn ông đã có vợ có con, bất kể người đó là ai, hãy xem xét đề nghị của anh, Nhâm Nhiễm, anh rất có thành ý.”
Nhâm Nhiễm sụp mắt nhìn anh, cười chế giễu: “Ngày cá tháng tư vẫn chưa đến mà đùa giỡn thế này thì thật không hay.”
“Em biết là xưa nay anh không có thói quen đùa cợt.”
“Như vậy, anh đang nghiêm túc đó à? Thật đáng tiếc, bây giờ công việc của em rất khô khan nhàm chán, hiếm khi có dịp được nam giới tỏ tình, anh khiến em cảm thấy rất vinh hạnh, Trần Tổng, nhưng ông lại rất hoang đường. Cho dù ông chưa có bạn gái, tôi chưa có bạn trai thì kiến nghị của ông cũng không cuốn hút được tôi, yêu một người xa lạ thật sự quá vất vả, tôi chỉ thử một lần lúc còn trẻ là đủ rồi, tạm biệt.”
Cô gắng sức rút tay mình về, đi nhanh vào văn phòng.
Đương nhiên đó không phải là lần vô tình chạm mặt, anh cố tình đến tìm cô, đưa ra một kiến nghị chấn động cô – Anh ta có lí do gì để làm như thế?
Sau khi trở vào văn phòng, công việc căng thẳng khiến cô không thời gian rảnh rỗi nghĩ ngợi nhiều, nhưng khi trở về chung cư Thượng Hoàn vào buổi tối, cô không thể không nghĩ đến nó.
Cô vốn không tìm được đáp án thuyết phục mình.
Một đêm thức trắng, cô vẫn thức dậy đúng giờ, nhìn gương mặt tiều tụy của mình trong gương, vừa trang điểm vừa phun trào ngọn lửa không tên, người đàn ông này lại ngang nhiên xông vào cuộc sống của cô như một lẽ đương nhiên, không chút do dự và nuối tiếc khi khuấy động sự tĩnh lặng của cô.
Nếu khi xưa Gia Thông nhờ Chính Bang đến chuyển tải lời chia tay, cô chỉ có thể nghe theo số phận thì giờ đây, cô đích thực cảm thấy phẫn nộ tột đỉnh. Hễ nghĩ đến khi quay trở về Bắc Kinh sẽ thường xuyên chạm mặt anh hơn, cô cảm thấy ớn lạnh.
Cô trải qua khoảng thời gian làm việc cuối cùng tại Hồng Kông trong tâm trạng bất an, cách một tuần, cô lại nhận được điện thoại của Trần Hoa, cô cố kìm nén cơn phẫn nộ, chưa đợi anh lên tiếng đã nén giọng: “Tôi không muốn gặp lại ông, không muốn lại nghe bất kỳ lời nào của ông, xin đừng gọi điện cho tôi nữa”, nói xong cô tắt máy tức khắc.
Cô biết, cơn bộc phát của mình phản ánh quá rõ sự yếu đuối của bản thân và không chút phong độ nào. Có lẽ khi đối diện với một tình yêu cũ quay trở về, nếu không muốn đón nhận thì nhẹ nhàng tao nhã hơn để giữ phần về tâm lí cho bản
thân. Nhưng đối mặt với Trần Hoa, cô nghĩ cô không đủ sức chơi trò đó, cũng không có tâm trạng duy trì một hình tượng tốt.
Được tin Nhâm Nhiễm kết thúc công tác tại Hồng Kông và quay trở về Bắc Kinh, Trương Chí Minh dường như hơi bất ngờ: “Lần trước gặp em ở Hồng Kông, chẳng phải em nói có cơ hội tiếp tục làm việc bên đó sao?”
Paul, cấp trên người ngoại quốc của Nhâm Nhiễm quả thực từng đề cập, nếu kết thúc