Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.
hản nhiên bộc lộc hỉ nộ ái ố trên gương mặt cho anh hay, giờ đây cô có gương mặt hết sức bình tĩnh, chỉ có giọng nói hơi toát lên vẻ mệt mỏi và bất lực.
“Nhưng anh chưa thể quên em.”
“Hả? Em nên cảm thấy vinh hạnh không?”. Nhâm Nhiễm cười, dùng tay giữ lại mái tóc bay lượn trong gió, “Nhưng xin lỗi, điều em muốn nói chỉ là: So what?”
Trần Hoa nhếch miệng, một nụ cười không chút hơi ấm, hiển nhiên không quan tâm đến thái độ vô lễ này, “Đó là anh đã nợ em, em hoàn toàn có quyền nói lời lẽ chua chát hơn thế, anh đáng tội.”
“Những gì anh nợ em đã sòng phẳng với hai triệu kia từ lâu rồi. Em không tham lam, chưa từng nghĩ sẽ nhận được mức lợi nhuận cao ngất ngưởng đến thế, chính em đã viết thư ủy quyền, chắc chắn em sẽ tán thưởng tinh thần hợp tác của đối phương. Cho nên, tạm biệt, chúng ta không cần cố tình gặp mặt nhau nữa.”
Nhâm Nhiễm quay về chung cư, vội vàng tắm gội và uống thêm một liều thuốc, sau đó đặt mình vào giường, cảm giác mệt mỏi sau chuyến bay và tác dụng của thuốc khiến cô ngủ đến khi chuông báo thức reo vào sáng hôm sau, toàn thân cô vẫn tê nhức, không hề muốn ngồi dậy, nhưng cô chỉ ngủ thêm năm phút, đứng dậy tắm gội trang điểm đi làm như thường lệ.
Sau khi hoàn tất công việc trong ngân hàng, cô bắt đầu xử lí tài khoản của mình, trước khi đến Hồng Kông, cô dự đoán mình không có thời gian quan tâm tình hình thị trường trong nước nên chuyển toàn bộ tiền vào dòng cổ phiếu ổn định, chỉ giữ lại ít tiền mặt xoay chuyển. Cô bán toàn bộ cổ phiếu, đợi tiền vào tài khoản sẽ chuyển hết vào tài khoản của Gia Tuấn ngay.
Gia Tuấn và cô khôi phục liên lạc, gần như cách một hai hôm là anh gọi điện báo cáo ngắn gọn tiến triển trong công ty.
Kỳ Gia Ngọc đã trở về từ Sydney, hoàn toàn trái ngược với dự đoán của Gia Tuấn, chị kiên quyết đứng về phía cha, chủ trương tiếp tục duy trì, dồn toàn bộ tiền tiết kiệm của mình vào công ty, đồng thời quản lý dòng tài chính công ty.
Trần Hoa rời khỏi thành phố Z ngay ngày hôm đó nhưng để trợ lí ở lại, anh lại bất ngờ cho vay thêm một khoản tiền lớn. Số tiền vừa khớp có thể xoay vòng vốn cho công ty trong một thời gian ngắn, chẳng khác gì đưa sào cho kẻ đắm.
Gia Tuấn và cha là Kỳ Hán Minh phụ trách khôi phục sản xuất, nhà cung ứng bán tín bán nghi siết chặt thời hạn thanh toán, công nhân hoang mang bỏ việc rất nhiều. Khó khăn lắm họ mới thuyết phục được khách hàng nước ngoài thông cảm, nhưng vì kéo dài thời gian giao hàng nên kèm thêm nhiều điều khoản khá gắt gao, kiện tụng vẫn tiếp diễn, em rể của Triệu Hiểu Việt mất tích đã chính thức bị
cảnh sát truy nã. Còn bệnh của bà, do ảnh hưởng bởi tâm trạng, cũng chẳng phối hợp với bác sĩ trị bệnh nên sức khỏe cực kì không ổn định.
“Anh biết chị làm như thế là để mẹ an lòng, tội nghiệp mẹ cả đời cứng cỏi, liều mình bảo vệ lợi ích của chị và anh lại có kết cục như ngày hôm nay.” Gia Tuấn cười đắng: “Em xem, trong tình huống bây giờ, cho dù anh có lên tiếng phản đối thì cũng trong phe số ít bị phản đối.”
Nhâm Nhiễm thở phào: “Vậy thì tốt, anh Tuấn, bây giờ anh còn đang trong công ty sao? Đừng làm việc khuya quá, phải chú ý giữ gìn sức khỏe.”
“Chẳng phải em cũng đang trong văn phòng đó sao?”
“Làm việc trong ngân hàng ở đây đều vậy, không ai được về sớm, em đã quen rồi.”
“Tiểu Nhiễm, trước giờ anh cứ nghĩ rằng anh có thể chăm sóc em, nhưng giờ đây anh mới phát hiện, em sắp xếp cuộc sống của mình rất tốt, chưa bao giờ oán thán, ngược lại anh còn cần em khích lệ, thậm chí còn tiếp nhận sự giúp đỡ của em.”
“Anh Tuấn, anh đang nói gì vậy? Chẳng lẽ em phải kể lại chuyện năm xưa anh từng giúp em sao? Xưa nay em vẫn thản nhiên tiếp nhận sự giúp đỡ của anh mà không hề cảm ơn lời nào.”
Nhâm Nhiễm cười, “Hơn nữa đừng bao giờ kiểm điểm trước mặt em, em nghe rất hãi hùng. Không biết là phải vỗ vai anh khích lệ hay căng mặt bảo anh cố gắng.”
Giọng điệu của cô khiến Gia Tuấn bật cười, “Em sống một mình ở Hồng Kông phải tự chăm sóc mình, lần trước gặp em, em thật sự gầy đi rất nhiều.”
“Em biết mà, à, đừng gửi cho em các bảng báo cáo này nọ nữa. Em không hiểu rõ ngành này, không góp được kiến nghị nào, chị Gia Ngọc là kế toán chuyên nghiệp bên Úc, chị xử lí chắc chắn rất thỏa đáng.”
“Chị bảo anh làm như thế đó chứ, chị nói bây giờ em là một trong những chủ nợ lớn nhất của công ty, bọn anh có trách nhiệm báo cáo. Tiểu Nhiễm, cho dù chỉ vì em, anh cũng sẽ dốc hết sức mình.”
Chị em Gia Tuấn nghiêm trọng hóa sự việc khiến cô hơi buồn lòng, cô nhớ đến câu nói của một người đàn ông khác từng nói với cô.
“Em có từng nghĩ, nhập nhằng giữa tình cảm và tiền bạc là một việc làm ngu xuẩn thế nào không?”
Tình cảm giữa cô và Gia Tuấn là gì? Cô luôn cho đó là tình bạn, tình thân, nhưng Gia Tuấn kiên quyết và lặng lẽ giữ tình yêu cho riêng mình.
Tình yêu của Gia Tuấn dành cho cô, có bao nhiêu là tình yêu trai gái?
Mối quan hệ nhạt nhẽo giữa cô và Trương Chí Minh có được gọi là tình yêu không?
Đó là những vấn đề cô không muốn phân tích.
Điều phiền toái nhất là cứ cách một khoảng thời gi