Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342477

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2477 lượt.

chúng tôi cùng đến quảng trường trung tâm thành phố Mễ Á. Trên quảng trường là một tháp đồng hồ sừng sững được xây theo lối kiến trúc cổ với lịch sử vài trăm năm tuổi.
Đỉnh tòa tháp cao vút chĩa lên trời xanh, như đâm thẳng vào những tầng mây trắng.
Nhưng con chim bồ câu trên quảng trường thỉnh thoảng lại bay ào lên, những đôi cánh trắng miên man như che khuất cả bầu trời.
Khi trên màn trời trắng sáng lộ ra những khoảng trống, tôi nhìn thấy một bóng người cao gầy đứng trên tầng đỉnh tháp đồng hồ, sự kinh ngạc và nỗi thấp thỏm đột nhiên siết chặt lấy tôi, ngay cả việc hít thở bình thường cũng trở nên quá khó khăn.
"Là Thiên Diệp? Thiên Diệp! Anh ấy đứng trên đỉnh tháp đồng hồ làm gì kia chứ?"
Nghe tiếng Thôi Hy Triệt gọi đằng sau, tôi mới ý thức được là mình đã lao lên tháp đồng hồ.
Trước mắt trở nên nhạt nhòa, còn trong đầu lại hiện lên hết sức rõ ràng nụ cười của Thiên Diệp. Tinh tế và mê hoặc.
Anh dịu dàng nói: "Nếu như em đi đến nơi làm em hạnh phúc, anh sẽ vì em mà đứng nguyên tại chỗ, thậm chí… sẽ không gặp lại em thêm nữa."
Không gặp lại nữa…
Không gặp lại nữa…
Má tôi đã ướt đầm từ bao giờ, không còn để ý đến bất cứ thứ gì, tôi cũng trèo lên đỉnh tháp, cổ họng đau đớn khó chịu như bị tắc đầy cát nóng, nhưng tôi vẫn gào lên thảm thiết "Thiên Diệp!"
"Thiên Diệp… đừng."
"… đừng rời bỏ em!"
Tôi sợ chỉ chậm mất một giây, chỉ một giây thôi, cũng đã muộn, đã muộn.
Sẽ hối hận đến chết cũng không thể vãn hồi.
Bên cạnh mặt đồng hồ kiểu cổ, cơ thể Thiên Diệp roạt một tiếng rồi lao xuống bên dưới như một cánh chim.
Tim tôi đột ngột ngừng đập, hoảng loạn nhìn cơ thể bị gió bao trùm rồi đưa lên bầu trời ấy.
"Thiên Diệp!", tôi lấy hết sức mình để hét lên.
Không gian hạn hẹp ấy vọng lại tiếng thét của tôi, Thiên Diệp chợt quay đầu lại.
Khuôn mặt tuyệt đẹp hé ra một nụ cười nhàn nhạt, một nỗi buồn thương lan ra từ đôi môi hơi hé mở của anh, rồi lan tỏa, lan tỏa.
Tim tôi bỗng nhiên hoác ra một lỗ lớn, bóng đen của cái chết bao trùm khắp nơi.
"Vào thời khắc chuông đồng hồ vang lên, số phận sẽ chỉ đường cho người lạc lối." Bên tai tôi vang lên giọng nói của bà lão chiêm tinh.
Là thời khắc này ư?
Tức là Thiên Diệp sẽ rời bỏ tôi ư?
Không thể nào!
Khi hình bóng Thiên Diệp mất hút trong tầm mắt, vô vàn những đám mấy trên bầu trời lọt vào nhãn giác của tôi.
Màu trắng tới lóa mắt, khiến trước mắt tôi trở thành một trảng đen ngòm.
Mù rồi hay sao?
Cơ thể dường như không còn thuộc về mình nữa.
Thế nhưng vì sao tôi vẫn cảm nhận thấy tiếng gió lùa vào tháp đồng hồ? Vì sao cơ thể tôi vẫn bất chấp tất cả mà đi thẳng về phía trước, sau đó nhảy xuống?
"Anh có nhớ không? Khi còn nhỏ, em từng nói với anh rằng, nếu như anh đi đến một nơi rất rất xa, em sẽ đi tìm anh."
"…"
"Xin lỗi anh, Thiên Diệp, khi đó em chỉ nghĩ đến chuyện tức giận vì anh đã biến mất mà quên không thực hiện lời hứa của mình."
"Ái Ni…"
"Nhưng còn lần này, Thiên Diệp, em sẽ vì anh mà đứng nguyên tại chỗ."

Cơ thể tôi lao vào bầu không một cách tự do tự tại, những thanh âm không thể nào quên được ấy vẫn cứ lẩn quẩn bên tai.
Thiên Diệp, nếu như anh đi đến một nơi rất xa, rất xa…
Bất kể đó là thiên đường hay địa ngục…
Em cũng sẽ tìm đến anh…
"Này, Mộ Ái Ni, em là đồ ngốc hả?", một giọng nói dịu dàng nhưng đầy trách cứ vang lên.
Tôi nghe thấy tiếng nói vô cùng quen thuộc, là Thiên Diệp ư?
Cơ thể tôi vẫn không ngừng chìm xuống, bóng đêm trước mắt đã dần dần tan biến, Thiên Diệp ở ngay trong tầm mắt đang cố túm lấy tôi, nhưng không được vì tốc độ rơi của anh nhanh hơn.
"Thiên Diệp!", có lẽ như chúng tôi sẽ vĩnh viễn bị ngăn cách, nỗi lo sợ chưa từng có từ trước đến nay ấylàm cho nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi.
Sẽ chết phải không?
Thiên Diệp, xin đừng!
Thời khắc đó, ý nghĩ không thể để mất Thiên Diệp đối với tôi trở nên vô cùng mạnh mẽ, mạnh mẽ tới mức toàn thân đều phát ra những tiếng kêu bi thương.
"Đồ ngốc, đừng lo lắng, chúng ta sẽ đều còn sống", trong gió phảng phất lời an ủi của Thiên Diệp.
Còn sống ư?
Cùng với Thiên Diệp…
Tôi hé miệng cười, trong lòng trào lên một cảm giác ấm áp trước nay chưa từng thấy.
Tất cả những nỗi thấp thỏm đều bị gió cuốn bay đi trong giây phút ấy.
Khoảng cách với mặt đất mỗi lúc một gần, mỗi lúc một gần.
Thế nhưng…
Đợi chút!
Đó là gì nhỉ?
Thứ màu xanh được trải ngay chính giữa điểm chúng tôi rơi xuống là gì thế nhỉ? Còn cả Hạ Nhạc Huyên đang đứng bên cạnh mắt tròn xoe, mồm há hốc nghĩa là gì?
Bịch!
Thiên Diệp rơi xuống trước, còn cơ thể tôi nhanh chóng rơi xuống sau đè lên người anh.
Thế nhưng vì sao cơ thể Thiên Diệp lại dày và mềm mại như vậy?
Tôi nghi hoặc mở to mắt ra nhìn, chỉ thấy chúng tôi đang nằm trên một tấm đệm cứu hộ to đùng, còn Thiên Diệp mặt trắng nhợt vội vàng kiểm tra xem tôi có bị thương ở đâu không.
"Thiên Diệp?", tôi hỏi với vẻ nghi hoặc, toàn thân vẫn còn run rẩy không ngừng vì nỗi hoảng sợ mới rồi.
"Ái Ni, sao cậu lại nhảy xuống đây?",


XtGem Forum catalog