Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342280
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2280 lượt.
ạnh đến tột cùng.
Bố thân yêu của con, bố cũng sẽ tha thứ cho sự mềm yếu của con chứ?
Hy Triệt không nói gì nữa, mà ôm lấy tôi chặt hơn.
Nép trong lòng anh tới mức gần như ngộp thở, tôi nhắm mắt lại, vứt bỏ hoàn toàn sự giằng xé nội tâm.
Thời khắc ấy, giữa chúng tôi dường như không còn những sự cãi vã, hiểu lầm, chia ly…
Không còn sự hận thù…
Một lát sau, tôi buông tay ra, đi lấy một chiếc khăn bông.
Sau khi hận thù tan biến, trái tim tôi bỗng chốc trở nên trống tênh, dường như tảng đá bấy lâu nay luôn đè nặng ở đó cuối cùng cũng đã được nhấc đi.
Nhưng kỳ lạ là… vẫn không hề có cảm giác nhẹ nhàng hơn.
Ánh mắt Hy Triệt không hề rời lấy tôi một giây, bám riết lấy, thiêu đốt, mang theo một sự xâm chiếm mãnh liệt…
Hóa ra từ đầu chí cuối anh vẫn cứ là một kiếp nạn trong cuộc đời tôi.
Kiếp nạn không chủ định nhưng không thể nào tránh nổi.
Tôi dùng chiếc khăn bông lau tóc cho anh, tay ấn mạnh như kiểu trả thù.
"Giống hệt một con chó nhỏ, ưm, một con chó nhỏ đang lang thang trong đêm tối", tôi khẽ khàng cười.
Trong đôi mắt màu xanh sẫm của Hy Triệt bừng lên một sự ấm nóng hơi ẩm ướt, anh hé môi, nói nhẹ nhàng: "Lẽ nào em còn không biết ư? Anh vẫn luôn đi lang thang mải miết trong thế giới của nỗi nhớ về em."
Đối mặt với tình cảm không hề giấu giếm của anh, tôi bỗng chốc hơi hoảng hốt nên cố tình tránh nhìn thẳng vào đôi mắt ấy.
Vì sao?
Vì sao bây giờ tôi lại sợ phải nhìn thẳng vào anh?
Xung quanh trở nên yên tĩnh đến mức dị thường, dường như có thể nghe rõ tiếng nhịp tim trầm lắng của anh. Bàn tay anh dần dần tiến đến sát mặt tôi, khẽ gạt lọn tóc ra sau tai tôi với vẻ vô cùng nâng niu.
"Sao em không hề thay đổi gì thế? Đôi mắt, mũi, đôi môi vẫn giữ nguyên vẻ cao ngạo và tuyệt mỹ như vậy. Anh quả thực rất đố kỵ với Phác Thiên Diệp, 5 năm qua anh ta luôn được ở bên em, thế nhưng anh không thể không cảm thấy biết ơn anh ta."
Đôi mắt bất chợt trở nên u ám, trong đầu tôi vụt lóe lên hình ảnh người con trai đứng chờ ướt nhẹp dưới cơn mưa.
Hy Triệt nắm lấy tay tôi, mắt anhd âng tràn một sự quyền uy nhưng hết sức dịu dàng làm mê hoặc lòng người: "Bây giờ Thôi Hy Triệt ra lệnh cho Mộ Ái Ni, ngày mai chúng ta sẽ hẹn hò nhé!"
"Triệt", không hiểu tôi đang lo sợ điều gì, bàn tay dần dần nắm chặt lại, tự nhiên hơi run lên trong lòng bàn tay lạnh ngắt của anh.
"Ngày mai cứ vậy nhé. Bất kể sau này em đưa ra quyết định như thế nào, ít ra hãy để cho chúng ta có một cuộc hẹn hoàn toàn không vương vấn điều gì vào ngày mai đi", Hy Triệt siết chặt thêm tay tôi.
Có nên chấp nhận đề nghị của anh như thế hay không?
Ý nghĩ đó chớp lên trong đầu tôi, sau đó hoàn toàn biến mất trong nụ cười chứa chan hy vọng của anh.
Nụ cười ấy bỗng nhiên lại khiến tôi cảm thấy hơi xa lạ.
Đôi lông mày vẫn cao quý và xa cách, khuôn mặt đẹp trai tới mức khiến người ta đắm say ngây ngất.
Dù anh đang cúi đầu nhưng từ con người ấy vẫn tỏa ra một khí chất vương giả hết sức mãnh liệt, những thứ đó làm chấn động đến nơi sâu thẳm nhất trogn trái tim tôi. Thế nhưng vì sao trên khuôn mặt anh dần dần xuất hiện một lớp sương trắng mỏng mảnh, nụ cười ấy khi đến độ rạng rỡ chợt giống hệt một người khác, nụ cười khuynh thành của một chú thiên tinh… nhưng rồi cười tới mức nước mắt tuôn rơi , biến thành những hạt ngọc trai nơi đáy biển.
Nỗi buồn thương như một màn sương trắng dù thế nào cũng không chịu tan đi.
"Thiên Diệp", tôi thốt lên khẽ khàng tới mức khó lòng nghe thấy.
Dù tiếng gọi đó thoảng nhẹ như một ảo giác, nhưng không khí tĩnh lặng xung quanh vẫn bị tôi phá vỡ. Màn sương trắng tan đi, Hy Triệt ôm chặt lấy tôi trong tâm trạng đầy phức tạp.
Lực siết mạnh tới mức như muốn tôi biến mất.
Giọng nói khàn khàn đầy lực hút của anh thì thầm bên tai tôi: "Im lặng có nghĩa là đồng ý rồi, ngày mai Mộ Ái Ni chỉ thuộc về Hy Triệt thôi."
Tôi ngẩn người, bộ óc trở nên rối loạn.
Một người có thể hoàn toàn thuộc về một người khác hay không?
Còn tôi thực sự thuộc về Hy Triệt ư?
Mộ Ái Ni, rốt cuộc mày đang nghĩ gì thế?
Rõ ràng tất cả sự hiểu lầm với anh đã được giải tỏa, vì sao vẫn còn chần chừ do dự?
Hận anh đến mức như vậy, chẳng phải là vì quan tâm đến anh ấy, vì vẫn còn thích anh ấy hay sao?
Thế nhưng trong trát tim đã rỗng mất quá nửa lại không thể hình dung ra nụ cười vừa hé nở của anh, cũng không thể nhớ lại điệu valse đã nhảy trong lần đầu tiên gặp gỡ, thậm chí còn quên cả lời tuyên bố giống như lời thề đó.
Tôi ra sức lắc đầu, không muốn nghĩ đến những câu hỏi không lời đáp nữa.
Có lẽ trong vòng xoay của điệu valse tình ái, khi nhảy đến cuối cùng vẫn cứ là một cá thể cô đơn.
Ngày tận cùng của đất trời ở quá xa, ai sẽ nguyện cùng bạn nhảy đến khúc nhạc sau cùng?
Rời khỏi biệt thự của Thôi Hy Triệt, tôi quay về nhà, Chân Ni vẫn chưa về.
Một mình tôi ngồi bó gối bên cạnh điện thoại, hy vọng Chân Ni sẽ gọi.
Sự chờ đợi vô vọng.
Vừa nghĩ đến cuộc hẹn ngày mai với Thôi Hy Triệt, tôi bất giác hơi lo sợ. Tình yêu trong đôi mắt anh quá mãnh liệt, mãn