Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342276
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2276 lượt.
Hạ Nhạc Huyên sững sờ hỏi. "Thiên Diệp và mình đang tham gia quay phim tuyên truyền cho kênh du lịch, sao cậu lại…"
Á!
My God!
Lần đầu tiên trong đời tôi đỏ mặt lên vì lúng túng.
"Thiên Diệp, anh mặc áo đệm khí bên trong rồi, nhưng vừa rồi Ái Ni đè xuống mạnh thế, liệu có bị thương không đấy?", Hạ Nhạc Huyên không tiếp tục hỏi tôi nữa mà quay sang quan tâm đến Thiên Diệp.
Phải rồi, Thiên Diệp đỡ cho tôi, anh ấy có làm sao không?
Tôi vội vàng hỏi Thiên Diệp: "Anh không vấn đề gì chứ? Có đau chỗ nào không?"
"Ái Ni ngốc, tai anh đã bị tiếng hét của em làm cho đau hết cả rồi, lại còn chân cũng đau nữa", Thiên Diệp tỏ vẻ không còn chí khí, đứng dựa vào người tôi. Tôi sợ anh nói thật nên đứng im không dám động đậy tí nào.
Mộ Ái Ni, mày ngốc thật đấy à?
Bây giờ làm sao lại để cho tên Phác Thiên Diệp đó bắt thóp như thế chứ?
Nghĩ đến đó, tôi không cam lòng lấy tay đẩy anh một cái: "Này, anh nằm xuống đất đi cho cái đệm dưới chân anh thoải mái một tí."
"Nhưng anh lại cảm thấy dựa vào người em thoải mái hơn", giọng Thiên Diệp nghe yếu ớt.
Với lời đề nghị hoàn toàn không có tí sức thuyết phục nào đó, tôi mất hết khả năng từ chối, cứ để cho anh dựa vào mình như thế.
Từng giây phút trôi qua chậm chạp.
Thiên Diệp không động đậy, tôi cũng chìm vào trầm mặc nhưng cơ thể không sao kiểm soát nổi khẽ run lên, bất chấp tôi đã nắm chặt tay lại để cố gắng che giấu.
"Ái Ni… Em đang sợ à?", Thiên Diệp cảm thấy sự khác thường của tôi, tựa vào vai tôi hỏi.
"Thực sự là anh không làm sao chứ?", hít một hơi thật sâu, tôi quay người lại nhìn anh, cố hỏi một cách thật bình tĩnh.
"Anh quả thực không sao, thật đấy!", Thiên Diệp thở phào một tiếng, đột nhiên ôm chặt lấy tôi.
Lực ôm mạnh mẽ biết bao, cứ như anh muôn tôi cảm nhận sâu sắc về sự tồn tại của mình.
Dù rằng vòng tay đó khiến cơ thể tôi hơi đau, nhưng mọi sự lo lắng trong lòng và cả sự run rẩy bên ngoài thân thể đã biến mất không còn dấu vết, cảm xúc cuối cùng cũng bắt đầu chuyển động trong bộ não trống rỗng của tôi.
Tôi không mất Thiên Diệp, phải không?
Vốn luôn cho rằng vĩnh viễn không bao giờ mất Thiên Diệp, vốn luôn cho rằng mối quan hệ của tôi và Thiên Diệp giống như cánh diều và sợi dây nối, dù là ở khoảng cách xa tới mức không thể chạm vào được, nhưng giữa hai người vẫn được kết nối với nhau bằng một mối tương quan nào đó, cả hai vẫn có thể cảm nhận thấy sự tồn tại của người kia.
Thế nhưng trong khoảnh khắc vừa rồi, tôi đã hoảng sợ vô cùng.
Một nỗi sợ từ trước đến nay chưa từng có.
Sợ rằng người ấy sẽ rời khỏi thế giới của tôi. Sợ rằng mối liên hệ đó sẽ không còn gì nữa cùng với sự ra đí của người ấy.
Phù…
Tôi hít thở thật sâu, cảm nhận lồng ngực mà anh vẫn để tôi tựa vào.
Cảm giác thực đến vậy, ấm áp đến vậy, không thể là ảo giác được.
Cảm ơn Thượng đế, Thiên Diệp không sao cả!
Hạ Nhạc Huyên đứng bên cạnh vội vàng gọi điện thoại, mấy phút sau một chiếc xe cứu thương đã có mặt ở hiện trường.
Khi hai người được y tá đỡ lên xe, Thiên Diệp vẫn còn thì thầm bên tai tôi: "Ái Ni, lúc ở giữa không trung, anh rất muốn nói với em!"
"Nói gì?"
"Anh yêu em!"
Tôi sững sờ đứng nguyên ở đó, còn thủ phạm khiến tôi rơi vào cảnh dở khóc dở cười này lại đang tựa thân mình vào hai nữ y tá xinh đẹp.
Thế nhưng cảm giác ngọt ngào vẫn cứ lan tỏa ra khắp trái tim tôi, lan ra khắp toàn thân…
Nhưng, còn một việc rất quan trọng dường như tôi đã quên mất…
Tôi quay đầu nhìn khắp nơi, quảng trường đã vắng tanh, không nhìn thấy bóng Thôi Hy Triệt ở đâu.
Anh đã đi đâu rồi?
Trong tâm trạng hỗn loạn, tôi đột nhiên nhận ra mình đã đánh rơi anh.
Triệt, hy vọng anh sẽ không trách em…
May mà sau khi đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói Thiên Diệp chỉ bị thương nhẹ ở phần đùi, hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến buổi biểu diễn sắp tới của anh.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, điện thoại di động đột ngột vang lên.
"A lô!"
"Chào chị, tôi là Tiểu Mộc. Chị có biết Chân Ni đang ở đâu không? Tôi không thể nào liên lạc được với cô ấy, làm thế nào bây giờ? Cô ấy sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?", người quản lý của Chân Ni lo lắng hỏi tôi.
"Chân Ni vẫn chưa liên lạc gì với cô sao?", tôi chau mày, đêm hôm qua Chân Ni cũng không về nhà, gọi điện thì di động của con luôn trong tình trạng tắt máy.
Bàn tay nắm chặt chiếc điện thoại không ngừng run bắn lên, tôi ngẩn ngơ nói một mình: "Chân Ni, Chân Ni. Cuối cùng em đã thừa nhận chị…"
Tôi bình tĩnh đi đến phòng bệnh của Thiên Diệp, đùi anh được quấn một lớp cố định dày bịch, khi nhìn thấy tôi bèn giả bộ cười với vẻ đáng thương.
"Ái Ni, Ái Ni, anh muốn ăn táo."
"…"
"Được rồi, bóc giúp anh một quả quýt đi."
"…"
"Ái Ni, em chẳng quan tâm đến anh một chút nào cả."
"…"
Tôi lặng yên ngồi xuống cạnh Thiên Diệp, tựa đầu mình vào ngực anh.
Nước mắt cứ thế tuôn rơi không phát ra một âm thanh nào, tôi nở nụ cười rạng rỡ, niềm vui như đang lớn mãi lên ở trong tim.
"Thiên Diệp, c