Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342292
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2292 lượt.
h liệt tới mức tôi khó lòng hít thở được bình thường.
Đột nhiên tôi giật thót người.
Điều đó có nghĩa là tình cảm của tôi dành cho anh không hề sâu sắc như tình cảm của anh ư?
Tít tít tít!
Điện thoại bên cạnh bỗng nhiên đổ chuông, cắt đứt những suy nghĩ rối rắm bủa vây trong trí não tôi.
"A lô, Chân Ni phải không?", tôi sốt ruột hỏi.
"Ái Ni, là anh, Thiên Diệp", giọng nói dịu dàng và êm ái lọt vào tai tôi, "Chân Ni lại có chuyện gì rồi?"
"À, không có gì. Chỉ có điều con bé lâu rồi mà chưa thấy gọi về", tôi tìm cách lảng tránh, không muốn nói với Thiên Diệp chuyện sau khi bị Thôi Hy Triệt giáo huấn, Chân Ni bỏ chạy ra ngoài đến giờ vẫn chưa thấy về nhà.
"Ha ha, em đừng lo lắng. Chân Ni sẽ tìm được lối về thôi…", Thiên Diệp dừng lại một chút, sau đó lại hỏi, "Ái Ni, em đã bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ cùng anh đi đến một nơi rất rất xa, cùng nhau sống một cuộc sống không hề có những chuyện buồn lòng hay chưa?"
"…", tôi im lặng. Đây là một lời cầu hôn gián tiếp ư?
Thiên Diệp đợi một chút ở đầu dây bên kia, sau đó vội vàng nói: "Đừng từ chối anh nữa, Ái Ni, lần nào cũng bị em kiếm cớ để chặn lại, có lẽ lần sau anh sẽ không còn dũng khí để nhắc đến chuyện đó với em nữa."
"Thiên Diệp, em…", tôi đang nghĩ xem nên trả lời như thế nào thì Thiên Diệp lại xen ngang, tiếng cười nghe đầy vẻ bất an, "hay là đừng trả lời anh vội, nếu chẳng may nghe được những lời không muốn nghe, anh lại xấu tính đấy, ha ha. Ái Ni, em có biết không?"
Tay tôi nắm chặt lấy ống nghe, bất giác dồn lực toàn thân vào đó.
Dường như có thể nhìn thấy màn sương trắng đang phủ đầy trong mắt Thiên Diệp ở đầu dây bên kia.
Buồn thương và lan tỏa.
Nhưng lại bị anh giấu kín bằng cách cố làm ra vẻ vui tươi.
"Ưm?", tôi đột nhiên nhớ ra lời hẹn đi đến công viên anh đào với Hy Triệt, trong cổ họng chợt tắc nghẹn vô cùng khó chịu.
Một cảm giác có lỗi dần dần xuất hiện trong tim.
Xin lỗi anh, Thiên Diệp. em biết điều anh muốn hỏi, nhưng em không thể nào trả lời anh.
Hiện giờ người duy nhất tôi không muốn làm tổn thương chính là anh, thế nên không thể tiếp tục trì hoãn… Ngày mai… Cuộc hẹn ngày mai có lẽ sẽ giúp tôi xác định được tình cảm trong trái tim mình.
Thiên Diệp ý thức được sự giằng xé trong thâm tâm tôi, anh dịu dàng nói tiếp: "Ái Ni, anh từng nói rồi, nếu như em đi đến một nơi rất rất xa, anh sẽ đến tìm em. Nhưng… Nếu em đi đến nơi làm em hạnh phúc, anh sẽ vì em mà đứng nguyên tại chỗ, thậm chí… sẽ không gặp lại em thêm nữa."
Một cảm giác êm ái tột cùng bất chợt bao quanh trái tim tôi, tất cả những sự lo lắng bất an dường như đều biến mất khi giọng nói đó cất lên.
Cơ thể tôi như đang bay bổng, bay lên tới tận tầng mây…
Sau câu đó, anh và tôi không ai nói gì nữa, cứ ngồi yên như vậy nghe tiếng thở nhẹ nhàng của nhau mà đắm chìm vào một không gian khác yên tĩnh vô cùng.
Không gian trong suốt và ấm áp.
Dường như không còn gì ngăn cách, thời gian cũng ngừng lại không trôi nữa.
Tôi và Thiên Diệp đều như có thể nhìn thấy nhau, cảm giác được về nhau.
Không cần lời nói…
Tình yêu không có điểm dừng
Từ lúc đó đến tận ngày hôm sau, Chân Ni vẫn không hề liên lạc với tôi. Tôi cố nén nỗi bất an trong lòng, đi đến công viên anh đào. Từ xa đã nhìn thấy một khung cảnh làm ngây ngất lòng người.
Tôi kinh ngạc đưa tay ra, đón lấy những cánh hoa hồng hồng xinh xinh theo gió bay tới.
Cánh hoa nhẹ nhàng rơi xuống, dưới ánh nắng mặt trời tuyệt đẹp như được phủ một vầng hào quang ấm áp.
Bầu trời chợt đổ một cơn mưa những cánh hoa đầy lãng mạn, hoa bay xao xác đến tận chân trời.
"Vậy thì lần sau đổi thành hoa oải hương vậy", Hy Triệt kéo tay tôi, đôi môi hơi cong lại.
"Này, này, này, Thôi Hy Triệt, anh đang rất hách dịch đấy", tôi chống đối với vẻ bất lực, nhưng trong khoảnh khắc, hình ảnh trong mắt đã trở nên nhạt nhòa.
"Hy Triệt, vì sao anh lại làm những việc này?", giọng nói của tôi như bị nén lại trong lồng ngực, "Vì sao anh lại thích em?"
"Cũng không biết", Thôi Hy Triệt cúi đầu nghĩ ngợi, "chỉ là không muốn nhìn thấy em buồn bã, đau khổ, hoặc là những lúc em vui nhưng không phải vì anh. Anh hy vọng suốt cả cuộc đời này, mỗi giây phút nhắm mắt lại, mở mắt ra đều có thể nhìn thấy em. Vậy còn em thì sao? Vì sao em lại thích anh?"
"Em…", bước chân tôi trở nên nặng trịch, tôi mấp máy môi, song lại lập tức lặng yên.
Vì sao tôi thích Thôi Hy Triệt?
Có phải là thích không?
5 năm trước?
Hay là hiện tại?
Không biết nữa, đầu óc đã trở thành một màn hỗn loạn.
"À, là vì thích anh quá đúng không? Nếu như thích quá trái lại sẽ khiến anh bị áp lực đấy", Hy Triệt nghiêng người dừng bước lại, nở nụ cười giúp tôi xua đi sự lúng túng.
Nụ cười đó quá là hoàn mỹ, khiến người ta không thể nào tìm được một tì vết nào, nhưng lại tỏa ra hương vị của sự buồn thương, cứ quặn đi quặn lại trong lòng ngực khiến tôi cảm thấy đau.
"Này, Mộ Ái Ni, bên đó kịch đường rồi. Là vì em thích anh quá nên muốn nhảy xu