Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342312

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2312 lượt.

ại hằn sâu zào lòng bàn tay khiến tôi cũng cảm thấy đau.
Trong không gian giờ đã chìm trong bóng tối , từng đóa , từng đóa tường vi thơm ngát nở rộ , mỗi bông hoa nhỏ trong từng đóa hoa ấy đều mang gương mặt của Chân Ni.
Vậy mà tôi thì đau lòng đến mức không sao thở được bình thường.






Yêu theo mách bảo của bản năng
Văn phòng Hội học sinh trường Duy Nhã.
Tôi nhìn quyển bài thi tháng của mình và khẽ thở dài. Thực sự là nghiêm trọng rồi, một câu trong bài thi môn vật lý bị khoanh một vòng tròn màu đỏ rõ to. Nhưng mà vì sao tôi lại có thể làm sai câu này được nhỉ? Rõ ràng là cực kỳ đơn giản.
Mộ Ái Ni, rốt cuộc là lúc đó mày đang nghĩ gì thế?
Thở dài một lần nữa, tôi ngửi thấy mùi thơm của một món điểm tâm bay trong không khí.
"Mộ Ái Ni !", giọng nói của anh ta bỗng nhiên hạ thấp xuống còn không độ.
Lại nổi giận rồi hay sao?
Ha ha, mỗi lần anh ta nổi giận, đều gọi đầy đủ tên của tôi như vậy. Tuy nhiên, lúc này đây tôi chỉ muốn dùng tất cả những thứ có sẵn bên mình để ném vào người anh ta.
"Đúng, tiền học bổng đối với anh mà nói gần như chẳng dùng được vao việc gì! Món tiền nhỏ đó, có thể còn chẳng giá trị bằng chiếc áo đồng phục có gắn tên anh mà anh đang mặc trên người ấy chứ!" Có trời mới biết vì sao tự nhiên tôi lại kích động đến thế, nhưng cảm giác uất ức trong lòng như đang trào sôi lên, khuấy đảo, khiến tôi sốt ruột không yên, "Thế nhưng anh có biết ý nghĩa của nó đối với tôi không? Có lẽ anh còn chẳng thèm nhìn liếc qua tờ tiền mệnh giá 50 tệ, tiện tay có thể vứt thẳng vào hộp đựng tiền trên xe buýt, nhưng số tiền đó tôi có thể đi xe buýt đến 50 lần. Còn cái số tiền học bổng mà anh nói là "không thuộc" về tôi ấy, nếu tôi giành được, điều đó có nghĩa là tôi có thể tự nuôi sống bản thân mình, có thể chăm sóc những người khác trong gia đình tôi.:"
"Mộ Ái Ni, tôi không hề có ý đó…", Thôi Hy Triệt đứng lên, bước đến gần tôi.
Thân hình cao lớn và thanh tú của anh ta che đi ánh nắng chói mắt từ cửa sổ.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm, lớp băng vốn phủ trong đôi mắt ấy bắt đầu tan ra, một dòng cảm xúc không biết gọi tên là gì đang lấp lánh.
Tôi lùi về phía sau tỏ ý chống đối, từng bước từng bước, vừa lắc đầu vừa nói: "Nhưng mà Thôi Hy Triệt, tôi lại không hề muốn biết anh có ý gì."
Nói xong, tôi lập tức mở cửa chạy ra ngoài.
Cho đến bây giờ tôi mới biết, khi đứng trước một con người vốn ưu việt bẩm sinh như Thôi Hy Triệt, tôi đã đánh mất sự tự tôn của bản thân. Con người tôi vốn từ trước đến nay luôn kiêu ngạo nên không thể chịu được điều này, đành dùng cách làm tổn thương người khác để ngăn không cho mình bị tổn thương.
Ánh nắng chói lọi nhưng trong suốt, giống như đôi cánh bị gãy của thiên thần.
Tôi không để ý đến tất cả, cứ thế chạy về phía trước, mọi thứ xung quanh mình đều trở nên nhạt nhòa.
Vậy nhưng trong thâm tâm tôi vẫn ảo tưởng, trong sự tổn thương như thế, sẽ có một cánh tay kéo tôi lại, kéo tôi lại, để tôi không bị rơi vào tột cùng của niềm tuyệt vọng.
Bộp!
Cánh tay lạnh ngắt của tôi cuối cùng cũng được một bàn tay ấm áp nắm lấy.
Một âm thanh ấm áp vang lên khi hai bàn tay tiếp xúc với nhau, giống như con bướm phất phơ đôi cánh mỏng, như bông hồng nở dưới ánh trăng màu trắng bạc.
Quay mặt lại, tôi nhìn thấy khuôn mặt Thiên Diệp như được đội vòng tròn thiên sứ trên đầu.
"Ái Ni… em làm sao thế?"
Anh đưa bàn tay kia lên vuốt vuốt má tôi, những ngón tay thon dài trắng muốt như có linh khí, ấm áp vô cùng, khẽ khàng như sợ tôi vỡ vụn ra.
Cảm giác lành lạnh trên da mặt khiến tôi ý thức được rằng mình đã khóc không biết tự bao giờ.
Tôi nhẹ nhàng tựa vào vai Thiên Diệp, để mặc cảm giác ấm áp bao bọc lấy mình, sau đó mới nói nhỏ: "Thiên Diệp… còn bao lâu nữa thì có tuyết?"
"Ừm?", anh hỏi với vẻ không hiểu.
"Khi ngàn vạn bông hoa tuyết từ trên trời rơi xuống, sẽ giống như vô vàn tinh linh nhỏ đang rơi. Mẹ em từng nói rằng, khi nào bọn em nhớ mẹ, cả bầu trời sẽ rơi xuống một cơn mưa tuyết sáng lấp lánh."
Thiên Diệp nở nụ cười ấm áp, sau đó lấy ra một chiếc hộp kiểu cổ hệt như làm ảo thuật, khẽ khàng đặt vào tay tôi.
"Cái này để tặng em".
Tôi sững người nhìn anh, hỏi: "Cái này là gì thế?"
"Hộp cất giữ ánh trăng, nó sẽ giúp em đạt được mọi ước nguyện của mình". Khi nói ra câu ấy, ánh mắt anh gợn lên những cơn sóng sáng chói lóa trên mặt hồ.
Không hiểu vì sao tôi chợt tin ngay điều đó, lập tức nói ra ước nguyện tận trong tâm khảm của mình: "Xin hãy cho tôi được trở lại thời khắc được mẹ hôn lên trán để an ủi trước kia."
Gió thổi đến vù vù, nhẹ nhàng lướt qua hai má tôi, ánh mặt trời dịu dàng hôn lên cặp mắt đang khép hờ của tôi.
Còn nữa… trên trán?
Tôi mở to mắt ra, đôi môi tinh tế như cánh hoa của Thiên Diệp đang ở rất gần trong tầm nhìn của tôi.
Đôi môi? Một chiếc hôn lên trán?
Tôi mở to mắt với vẻ cực kỳ ngạc nhiên, ngay lúc đó cũng cảm thấy một ánh mắt cháy bỏng như dán vào sau gáy mình.
Hơi quay đầu lại, tôi trông thấy Thôi