Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2501 lượt.

ta có nhắc đến một cây cầu thủy tinh trong suốt hết sức độc đáo làm trên hẻm núi ở một vùng nào đó của Mỹ, có hình dáng như chiếc móng ngựa, vươn ra khỏi vách núi cao dựng đứng 20 mét. Du khách đến đây có thể đi lại thoải mái như đi giữa không trung vậy. Cây cầu ấy có tên là Skywalk.
Đứng trên cây cầu ấy nhìn xuống, dưới chân là hẻm núi sâu nhìn không thấy đáy, thỉnh thoảng lại có những cơn gió thổi qua khe hở giữa các tấm thủy tinh, dường như cái chết đang ở rất gần, chắc chắn người nào cũng sợ đến mức không nhúc nhích được nữa.
Gió thổi tung tóc bay lên, sự lãng mạn nhưng tuyệt vọng đó có cảm giác như thế nào nhỉ?
Nếu như đang đứng trên một cây cầu như thế, cậu sẽ làm thế nào đi tiếp được?
"Này, em thích cầm tay anh thì cứ nói thẳng ra, anh sẽ miễn cưỡng chấp nhận mà."
"Đồ ngốc mới thích nắm tay anh! Có điều em thấy tay anh có vẻ thích hợp với việc chơi piano trong một nhà hát lớn rực rỡ ánh đèn vàng ở Vienna hơn là dùng để chặn dao găm đấy."
"Ha ha, thế à? Đôi bàn tay này biết chơi đàn đấy. Tuy nhiên bây giờ nó không thể lướt trên các phím đàn nữa rồi."
"Xí, biết chơi đàn tại sao lại không thể chơi nữa?", tôi phát hiện ra trong mười câu Thiên Diệp nói, có lẽ phải đến chín câu không thể coi là thật.
"Bởi vì tay cũng hỏng như một cỗ máy cũ kỹ rồi."
~~~
"Thiên Diệp không có tiền ư? Thậm chí còn không có chỗ ở nữa?", tôi sững người nhìn Hạ Nhạc Huyên.
"Nếu không thì vì sao anh ấy lại phải ở nhờ trong võ đường nhà mình chứ? Ái Ni, đến việc ấy cậu cũng không biết à? Có nhiều lúc quả thực mình nghĩ cậu cũng không đáng để Thiên Diệp yêu thương", Hạ Nhạc Huyên nhẹ nhàng nở nụ cười đắng ngắt, giống hệt như lúc cầm ly cà phê Capuchino lên vây.
Hóa ra, hôm đầu tiên tôi nhìn thấy Thiên Diệp ấy, anh nói không có chỗ nào để đi là sự thật.
Hóa ra, hôm những người mặc áo đen thần bí đó xuất hiện, anh nói biết đánh đàn cũng là sự thật.
Hóa ra, anh đã vì tôi mà từ một nghệ sĩ dương cầm trở thành một kẻ lang thang không nhà không cửa, vậy mà vẫn muốn tặng tôi sợi dây chuyền này.
Thiên Diệp, Thiên Diệp...
Em luôn nghĩ rằng người thay đổi là anh, nhưng sự thực không phải thế, là do em đã không cố gắng đến gần anh, tìm cách hiểu anh.
Hạ Nhạc Huyên nói như vậy cũng đúng thôi, có lẽ em không xứng đáng để được anh thích...
"Ting ting tang tang"
Chiếc máy hát của quán cà phê vẳng đến một khúc ca khiến người ta xúc động.
Hồi ức cũng giống như một người kể chuyện
Dùng đến đôi môi chất chứa giọng quê.
...
Lời thề ngày nhỏ ấy đã không còn chắc chắn
Giọt nước mắt ấy, vẫn đang cố giữ trong tim
Đôi môi mềm mại ấy đang nói lời ly biệt
Trái tim tôi từ ấy luôn lưu giữ một người
Hai đứa chúng tôi, khi còn là đứa trẻ
...
Em là một phần không thể thiếu
Em là giấc ngủ êm đềm dưới bóng cây
Anh của tuồi thơ, đợi chờ vô vọng.
...
"Ting ting tang tang"
Âm báo có tin nhắn chợt vang lên, tôi mở điện thoại di động, có một tin nhắn mới.
Chị, em và hội trưởng Triệt đang có cuộc hẹn, chị có tới không? Mộ Chân Ni.
Thôi Hy Triệt?
Tôi lập tức nhắn tin lại:
Không được, chị đang ở cùng bạn. Bọn em chơi vui vẻ nhé.
Hai người bọn họ hẹn hò thì tôi đi làm gì, chẳng lẽ lại muốn giống lần trước à?
Đang nghĩ như vậy, tiếng chuông điện thoại lại bất ngờ vang lên.
"A lô?", tôi nhấn nút nhận cuộc gọi.
"Mộ Ái Ni, hạn cho cô trong vòng 15 phút nữa phải có mặt ở sông Minh, nếu không thì cô chết chắc rồi!"
"Này, Thôi..."
"Tút, tút, tút..."
Chết mất, còn đang muốn nói tiếp thì anh ta đã dập máy. Thôi Hy Triệt, anh muốn tôi đến đó, vậy mà thái độ vẫn đáng ghét như thế hay sao? Lại còn dập máy trước như ăn cướp, đến cơ hội cho tôi chống đối lại cũng không có, thật quá bực mình!
Tuy nhiên, nếu như anh ta nổi giận, liệu có đem chuyện tôi và anh ta đã thỏa thuận ra nói với Chân Ni không nhỉ? Nghĩ đến điểm này, tôi lại thấy nhức hết cả đầu.
"Sao thế? Ái Ni?", Hạ Nhạc Huyên hỏi tôi với vẻ quan tâm.
"Không có gì. À phải rồi, Hạ Nhạc Huyên, buổi chiều cậu còn việc gì không?", nhìn thấy Hạ Nhạc Huyên, lòng tôi bất chợt sáng bừng lên.
"Không biết vì sao mình cũng chẳng muốn về nhà. Về đến nơi chắc chắn lại bị bố kéo đi tập Taekwondo", Hạ Nhạc Huyên mặt đầy khổ não.
"Vậy thì cậu đến sông Minh với mình nhé."






Kết quả là khi đến sông Minh, đội ngũ đã phát triển thành ba người tôi, Hạ Nhạc Huyên và Thiên Diệp. Bởi vì Hạ Nhạc Huyên nói không muốn để Thiên Diệp cứ bị ong ve trong cửa hàng nơi anh ấy làm thuê quấn quít xung quanh, thế nên nhất định bảo tôi gọi Thiên Diệp đi.
Bầu trời hôm nay thoáng rộng đến mức khiến người ta lo lắng, đến một cụm mây nhỏ cũng không thấy dấu tích gì.
Ở bên kè đá được chạm khắc những hình hoa văn tinh tế, Thôi Hy Triệt và Chân Ni đang đứng cạnh nhau.
Từng cơn gió thổi vù vù qua chiếc áo sơ mi rộng rãi của Thôi Hy Triệt, khiến anh ta như bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió cuốn bay đi.
Đôi mắt sâu thẳm màu xanh ngắt giống hệt màu trời


The Soda Pop