Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2314 lượt.

.
Nhưng nói gì thì nói, thỉnh thoảng tôi lại ngại ngùng nhìn anh. Trong đầu hiện lên bài báo trên tạp chí xem trong quán cà phê và cả những chuyện mà Hạ Nhạc Huyên nói với tôi. Tôi muốn hỏi Thiên Diệp anh có phải nghệ sĩ dương cầm không, tôi muốn nói với anh đừng vì tôi mà vứt bỏ tất cả như thế. Dù rằng đã biết tất cả những điều đó là thực, nhưng tôi vẫn muốn được nghe câu trả lời từ chính miệng anh.
Bởi vì trong sâu thẳm tôi vẫn hy vọng rằng những điều đó không phải là sự thật. Dường như chỉ có vậy mới làm cảm giác hối hận trong tôi vơi bớt phần nào.
Chân Ni bước đi phía trước với những bước nhẹ nhàng, nhanh nhẹn, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu sang nói gì đó với Thôi Hy Triệt. Đi đến chỗ người ta cho thuê xe đạp đôi, con bé bỗng nhiên nổi hứng, đòi thuê 3 chiếc.
"Chúng ta cùng thi xem ai nhanh hơn nhé, được không? Ai đến cuối con đường kia trước thì người ấy giành phần thắng".
"Được! Chị nhất định sẽ thắng", Hạ Nhạc Huyên cũng thêm vào với vẻ đầy hưng phấn.
Chúng tôi chia thành 3 nhóm, Chân Ni và Thôi Hy Triệt đi một chiếc, tôi và Thiên Diệp đi một chiếc, còn Hạ Nhạc Huyên một mình một chiếc.
"Oa oa, thật là sảng khoái!"
"Hội trưởng Triệt, cố lên!"
"Mấy người không thắng nổi tôi đâu, ha ha, tôi chỉ có một mình mà."
Từng cơn gió thổi mơn man trên con đường thẳng tắp ngập tràn ánh nắng bên bờ sông Minh. Thỉnh thoảng tiếng cười đùa của chúng tôi lại vang lên.
Thời khắc vui vẻ ấy sẽ mãi mãi được giữ trong nơi sâu thẳm nhất của trái tim tôi.
Tôi ngồi trên yên đằng trước xe đạp, giơ cả hai tay lên, ánh mặt trời vuốt ve trên mặt, từng luồng gió trôi qua kẻ tay tôi như một tấm lụa mỏng manh. Nghe tiếng Thiên Diệp hét lớn đằng sau: "Ái Ni, em có muốn thắng không?"
Tôi nghiêng đầu nhìn sang Chân Ni vẫn đang không ngừng thúc Thôi Hy Triệt đạp nhanh, cười nói: "Không muốn, đi nhanh như vậy sẽ bỏ qua nhiều cảnh đẹp tiếc lắm."
" Ha ha ha ha…", Thiên Diệp cười như thể một vườn hoa oải hương đang nở đẹp vô cùng.
Cuối cùng, Hạ Nhạc Huyên về thứ nhất, cô ấy nhảy đến bên cạnh Thiên Diệp, mặt sáng bừng giơ hai ngón tay ngụ ý chiến thắng. Thiên Diệp vui vẻ vò đầu tóc cô ấy rối tung lên, khiến Hạ Nhạc Huyên không ngừng buông ra những lời oán trách.
Khi ấy, tôi chợt cảm thấy từ trong sâu thẳm một ánh nhìn lạnh lẽo đang chú mục vào mình, quay lại lập tức nhìn thấy gương mặt của Thôi Hy Triệt.
Ánh nắng chói lọi chiếu sáng rực rỡ trên người anh ta.
Những cánh chim trắng muốt dang rộng bay lên từ sau người Thôi Hy Triệt.
Giống như một cảnh ảo đẹp tươi vô cùng trong truyền thuyết.
"Này, mọi người mau đến đây, trò này chơi rất thú vị đấy", Chân Ni đứng đằng xa giơ tay lên vẫy chúng tôi.
Hóa ra là trò tìm đường trong mê cung, người bán vé nói trong mê cung này có một câu chuyện thần thoại, nếu có thể gặp người mình thích trong đó, có nghĩa là giữa hai người có một mối duyên mà suốt cả cuộc đời không thể nào chia cắt nổi.
Cả Chân Ni và Hạ Nhạc Huyên đều tỏ ra cực kỳ phấn khích đòi mọi người phải vào bằng được.
Thiên Diệp đi lên trước nhìn một lượt rồi cười lớn: "Hạ Nhạc Huyên, trong này có người mà em thích à? Nếu không có thì vì sao lại thích vào trong đó chơi thế? Ha ha."
"Em muốn vào để cảm nhận truyền thuyết thần bí trong mê cung không được hay sao?"
Nói xong, Hạ Nhạc Huyên bèn cầm tấm vé đầu tiên một mình đi vào trong mê cung.
Còn Chân Ni trước khi đi vào mê cung vẫn quay lại nói với Thôi Hy Triệt: "Hội trưởng, anh nhất định, nhất định phải tìm thấy em đấy nhé."
Cứ vậy, chúng tôi từng người một đi vào trong mê cung. Là bắt đầu tìm kiếm con đường định mệnh vốn thuộc về mình, hay là đi theo bước luân hồi của sự sai lầm đây?
Ở trong mê cung, chỉ cần ngẩng đầu lên là nhìn thấy bầu trời xanh ngắt. Hai bên là những bức tường có bám đầy dây leo chằng chịt.
Trong không gian yên tĩnh ấy, dường như có thể nghe thấy cả tiếng thở khẽ khàng của chính mình.
Không phải, còn cả tiếng bước chân rất nhẹ nhàng từ đằng sau vọng lại nữa. Tôi quay lại nhìn với vẻ cảnh giác.
Là Thôi Hy Triệt!
Anh ta cũng dừng chân lại, mắt chăm chú nhìn thẳng vào tôi.
Đôi mắt như có một tảng băng mòng màu xanh ngắt, có vẻ như chỉ cần chạm nhẹ vào sẽ lập tức vỡ ra thành ngàn mảnh, khiến người ta bất giác phải cẩn trọng nén hơi thở của mình lại.
Tôi hơi bực mình, mở miệng: "Anh đi theo tôi à?"
Anh ta nhún nhún vai với vẻ không thèm quan tâm: "Cảm giác về phương hướng của tôi rất kém."
"Như thế này là vi phạm nguyên tắc của trò chơi đấy."
"Đã là trò chơi, cần gì phải có nguyên tắc nào."
Chết mất, anh ta đang chơi chữ với tôi chắc? Tôi giận dữ đi đến trước mặt Thôi Hy Triệt, lấy hết sức đẩy mạnh vào ngực anh ta: "Thôi Hy Triệt, nếu anh có ý kiến gì có thể nói thẳng với tôi, tôi không thích có người cứ ẩn mặt trong bóng tối, sau đó dùng ánh mắt đầy sát khí nhìn trộm mình."
"Cô không nhìn tôi thì làm sao lại biết là tôi nhìn cô?", không ngờ Thôi Hy Triệt lại có thể phản bác một cách bất lực như thế, tôi nhất thời tắc nghẹn lời.
"Cô thích anh chàng đó đúng khô