Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342315
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2315 lượt.
tức: "Thôi Hy Triệt, anh lấy gì ra mà so sánh với Thiên Diệp? Anh có biết điểm khác biệt lớn nhất giữa anh với Thiên Diệp là gì không?"
…
Trong một phút bình tĩnh ngắn ngủi, tôi nghe thấy tiếng thở gấp gáp của cả tôi và anh ta. Tôi lạnh lùng nhìn đôi mắt mỗi lúc một trở nên xanh sẫm hơn của Thôi Hy Triệt, màu xanh như một điềm báo cơn giông bão khủng khiếp đang kéo đến đầy trời.
"Điểm khác biệt lớn nhất giữa anh và Thiên Diệp là", trên miệng tôi nở một nụ cười lạnh giá, chầm chậm nói, "Thiên Diệp lúc nào cũng chỉ nghĩ cách đem lại niềm vui cho người khác, còn sự lạnh lùng của anh chỉ đem đến cho người ta…"
Ánh nắng sáng chói đến láo mắt.
Đôi mắt anh ta giống như mặt biển lớn mênh mông sâu thẳm đang ấp ủ hình thành một cơn bão lớn.
Miệng tôi cười mỗi lúc một rộng hơn, mỗi lúc một tàn nhẫn hơn. Giọng nói vỡ vụn mang theo một chút buồn đau vang lên trong không gian quang đãng: "Chỉ đem đến… tổn thương"
Con người lạnh lùng như anh chỉ đem đến cho người ta sự tổn thương…
Chỉ có sự tổn thương…
Tổn thương…..
…
Giống như một lời nguyền đầy tà ác, những dây leo xanh ngắt mọc đầy xung quanh đều dường cánh tay dài về phía anh ta như bị phù phép, dần dần quấn lấy toàn thân, thắt chặt vào cổ anh ta, rồi từ từ siết mạnh, từ từ hằn lên trong đôi mắt xanh sâu thẳm của anh ta một vết thương không thể nào chữa lành nổi.
Tôi dường như có thể nghe thấy tiếng thở đầy phẫn uất của Thôi Hy Triệt, nhưng rồi cuối cùng cơn giông tố ấy không ập xuống.
Anh ta nắm chặt bàn tay, quay người, để lại cho tôi một cái bóng đầy đau thương rồi mất hút trong một góc ngoặt của mê cung.
Chỉ còn lại mình tôi không còn chút cảm giác nào về phương hướng, lạc lối trong mê cung, giống như một con thú nhỏ không biết dựa vào đâu...
Vào lúc gần như tuyệt vọng, tôi trông thấy Chân Ni từ một lối khác đi tới.
"Tìm mãi từ nãy đến giờ mà không thấy bóng hội trưởng Triệt đâu. Có vẻ như tìm một ngưởi ở trong mê cung cũng khó quá nhỉ?", con bé chau mày nhìn tôi hỏi với vẻ phiền não.
Nhìn thấy Chân Ni chuẩn bị chạy sang phía bên trái, tôi không kìm được kéo tay nó lại: "Em đi sau lưng chị, có thể là Thôi Hy Triệt ở phía bên này đấy."
"Có thật không?", Chân Ni nhảy lên với vẻ với vẻ vui mừng, hứng thú đi theo tôi vào con đường nhỏ.
Mới đi được mấy bước, con bé đã dừng lại, ánh mắt trở nên hơi miên man.
Bất kể như thế nào, bây giờ tôi tuyệt đối không được dừng lại, không thể tiếp tục luấn quấn với anh ta được.
Tôi bước nhanh, phía sau lưng chợt vang lên tiếng bước chân vang lên, quyết đoán hơn.
Bịch bịch bịch!
Hệt như những trọng âm rơi trên phím đàn khiến tâm tư tôi rối loạn.
Đột nhiên, Thôi Hy Triệt kéo tay tôi lại bằng lực rất mạnh. Tôi cố giằng ra với vẻ mất kiên nhẫn, không ngờ anh ta nhanh chóng chuyển đến đứng trước mặt tôi, dùng nốt canh tay còn lại ôm chặt lấy tôi, kéo tôi sát vào lòng mình.
Anh ta muốn làm gì đây?!
Sự tức giận trong lòng tôi bỗng chốc dâng lên như nham thạch núi lửa, đúng lúc sắp sửa trào ra, đột nhiên...
"Kịch! Xoảng!"
Âm thanh vẳng đến như thứ gì đó vừa vỡ toác.
Đang ôm chặt tôi, khóe miệng Thôi Hy Triệt bỗng bật ra tiếng kêu khe khẻ, cả người hơi run lên trong chốc lát.
Đã xảy ra chuyện gì rồi?
Tôi mở to mắt, tầm nhìn lập tức chạm vào con ngươi đã trở thành màu xanh ngắt u ám của Thôi Hy Triệt. Anh ta ngoảnh đi tránh cái nhìn ấy, dùng hết sức đẩy tôi ra.
"Tôi đối với cô mà nói, cũng giống như con mãnh thú hay cơn hồng thủy ư?", khóe miệng anh ta hơi nhếch lên với vẻ lạnh lùng, thêm vào đó là nụ cười tự chế giễu mình.
Nhìn thấy nụ cười của anh ta, trái tim cố làm bộ tàn nhẫn của tôi lại bắt đầu dội lên đau nhói.
Thôi Hy Triệt cười kiểu ngang ngạnh rồi quay người đi, đúng lúc ấy, tôi nhìn thấy từng vệt lớn màu đỏ sẫm thâm ra lớp áo sơ mi anh ta đang mặc, giống như những đóa tường vi nở mỗi lúc một lớn hơn, càng lúc càng chói mắt.
Một mùi tanh ngọt phảng phất trong không khí.
Máu ử?
Trên mặt đất, những mảnh vỡ của bể cá thủy tinh lấp lánh ánh sáng trông rợn người, chói đến mức tôi cảm thấy đau cả mắt.
Lẽ nào... việc anh ta ôm lấy tôi mới rồi là để ngăn tôi khỏi vật này?
Tim tôi hỗn loạn và co thắt lại , nhìn theo bóng Thôi Hy Triệt đang từng bước rời khỏi nơi ấy trong tâm trạng phức tạp. Có một giọng nói nào đó không ngừng bảo tôi đi về hướng đó, hỏi xem vết thương của anh ta thế nào, có đau không...
Thế nhưng...
Chân Ni... không biết Chân Ni đã đứng ở cửa ra từ khi nào, nhìn tôi với anh mắt đầy phẫn nộ và khác thường. Tôi dừng bước, miệng hé mở định nói gì xong lại ngâm chặt lặng im, tất cả những lời muốn nói ra đều rũ tàn như cánh hoa.
Thế là tát cả sự mềm yếu vì cảm động đều hóa thành một nỗi đau...
"Sao lại có bể cá?", Hạ Nhạc Huyên cuối cùng cũng tìm thấy lối ra, xuất hiện sau lưng tôi.
Tôi giật mình lấy lại ý thức: "Đúng rồi, sao lại có bể cá bay về phía mình nhỉ?"
Là… tôi bất chợt nhớ đến ánh mắt Chân Ni nhìn mình lúc quay người đi