Chặn Lại Quý Công Tử Toàn Diện
Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342326
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2326 lượt.
là lừa dối, lừa dối một cách trắng trợn…"
Các diễn viên trên sân khấu không thể nào bình tĩnh để tiếp tục diễn, đều lần lượt lo lắng cụm lại thành một đám.
Tiếng đàn dương cầm dừng hẳn, diễn viên bắt đầu rút vào sau cánh gà, vở kịch nói còn chưa chính thức bắt đầu đã kết thúc như vậy.
Trên khán đài mọi người đi gần hết, chỉ còn từng nhóm túm năm túm ba, quá nửa trong số họ cảm thấy thú vị với tất cả màn kịch nhếch nhác này. Tôi vội chạy lên sau sân khấu, nhìn thấy Thiên Diệp đang đứng thẳng trước cây đàn, dù ở khoảng cách xa như vậy, tôi vẫn có thể nhìn thấy sự hối hận và buồn bã trong mắt anh.
Một chút oán trách vốn đang nằm trong thâm tâm bỗng chốc tan biến không để lại dấu vết gì, tôi chỉ muốn đến hỏi anh xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tôi đi về phía Thiên Diệp, đột nhiên Chân Ni ở đâu lao ra chặn trước mặt, tôi chỉ kịp nhìn rõ ánh mắt mù mịt nhưng đầy căm giận của con bé, đã bị nó đẩy mạnh một cái mà không kịp đề phòng.
"Ái Ni!", Thiên Diệp lo lắng kêu lên.
Dù vậy cơ thể tôi vẫn mất kiểm soát, ngã về phía sau, tuy nhiên khi sắp rơi bịch xuống đất thì đã có người đỡ lấy lưng tôi.
Mắt tôi chìm vào trong một khoảng không xanh ngắt, những ngôi sao sáng lấp lánh trong đó dường như có thể hút hết linh hồn của người ta.
Cơ thể tôi cũng xoay theo lực đỡ của Thôi Hy Triệt, không gian xung quanh trong tầm mắt tôi chợt biến thành những hình ảnh nhạt nhòa, duy chỉ có khuôn mặt toàn bích của anh ta là rõ rệt.
Bốn bên phảng phất như có vô số cánh hoa anh đào đang rơi lả tả, từng lớp từng lớp khẽ khàng cuốn xoay.
Khiến tôi bỗng chốc mất đi nhịp đập con tim, mất đi hoàn toàn lời nói.
"Mộ Ái Ni!", một tiếng hét đầy phẫn nộ bỗng vang lên phá vỡ tan giấc mộng đẹp của tôi.
Là Chân Ni!
Như có một trái bom phát nổ trong đầu, tôi hoảng hốt, lập tức đẩy Thôi Hy Triệt, khi đó gần như đang ở gần tôi đến mức không còn khoảng cách, ra xa.
"Mộ Ái Ni, là do chị đúng không? Là do chị bảo Thiên Diệp phá vỡ buổi biểu diễn đúng không?", nói dứt lời, Chân Ni mặt xinh đẹp như đóa hoa tường vi của con bé, "Hội trưởng Triệt, em biết chắc chắn là chị ấy cố ý, chị ấy ghen ghét với em, thế nên mới sai Thiên Diệp…"
"Không phải là Ái Ni, cô ấy không hề bảo anh làm thế này!", Thiên Diệp đứng cạnh đó vội vàng giải thích giúp tôi.
"Chị ấy không bảo? Thế thì vì sao một thiên tài âm nhạc như anh mà hôm nay lại mắc phải sai lầm lớn thế? Phác Thiên Diệp, anh đừng có hoang đường đến mức lấy lý do anh không phải Phác Thiên Diệp trên tạp chí để mà giải thích đấy", Chân Ni cười một cách giễu cợt.
"Anh…", Thiên Diệp nhìn tôi chết lặng, trong mắt lóe lên vẻ bất an, "Anh… tất cả là do lỗi của anh, hoàn toàn không dính dáng gì đến Ái Ni cả."
"Xì! Anh cho rằng như vậy có thể xóa sạch mọi thứ hay sao?" Chân Ni liếc nhìn Thiên Diệp một cái với vẻ không tin một chút nào.
"Tôi tin anh ta."
Một giọng nói chen vào, lạnh lùng đến mức không ai dám phản bác.
"Hội trưởng!", Chân Ni không tin nổi vào tai mình, nhìn Thôi Hy Triệt đang đứng bên cạnh, trong mắt lóe lên sự căm ghét và giận dữ, "Bọn họ không hề đơn giản như anh nghĩ đâu, anh đừng có tin anh ta."
Nhưng diễn viên trong tổ kịch đứng túm tụm lại gần đó, thấp giọng bàn tán:
"Ngay mới đầu tớ đã không tin tưởng Chân Ni có thể mời được Phác Thiên Diệp rồi."
"Tớ cũng đâu có tin, bây giờ sự việc vỡ bét rồi, chả nhẽ cô ấy không có tí trách nhiệm nào à? Bây giờ lại rũ sạch mọi thứ như thế á?"
"Xì, thế còn dám nhận là tổ phó gì chứ. Thật không biết xấu hổ, chuẩn bị cực nhọc bao nhiêu lâu như thế…"
….
Những lời bàn tán như nước thủy triều dâng lên mỗi lúc một lớn, khuôn mặt Chân Ni mỗi lúc một trắng bệch ra.
Tôi lo lắng tiến đến gần Chân Ni, nhưng con bé đã dùng ánh mắt cắm giận đến mức có thể xé nát tôi ra làm trăm mảnh đó để ngăn bước chân tôi lại.
Đau! Tại vì sao trước sau con bé vẫn không hiểu được ra rằng tôi không phải là kẻ thù của nó.
Bất kể lúc nào, tôi cũng luôn ở bên cạnh Chân Ni. Ngay cả khi nó ở dưới địa ngục tối tăm đi chăng nữa.
"Chân Ni..", tôi cố nén cơn đau lại, thấp giọng gọi Chân Ni.
"Đủ rồi, đủ rồi, chị đừng có làm ra vẻ vĩ đại trước mặt người khác nữa đi, cũng chính là vì như thế nên Phác Thiên Diệp, Thôi Hy Triệt và tất cả những người ở đây đều bị chị lừa gạt hết", khuôn mặt trắng bệch của Chân Ni giàn giụa nước mắt, con bé trước sau không thể nào hiểu nổi vì sao giờ đây mọi người lại đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu mình.
Cuối cùng, Chân Ni dùng ánh mắt đầy hy vọng chăm chú nhìn Thôi Hy Triệt, dường như hy vọng anh ta sẽ nói giúp mình một câu, nhưng không hề có.
Từ đầu tới cuối ánh mắt của Thôi Hy Triệt không hề dừng lại ở Chân Ni, đôi mắt lãnh đạm ấy có vẻ như không hề tỏ ra quan tâm đến bất cứ người nào, không để tâm bất cứ việc gì.
Nước mắt Chân Ni càng trào ra dữ dội hơn, từng dòng nước mắt trong suốt rơi lã chã. Cuối cùng, con bé giận dữ quay người chạy ra ngoài.
Trước khi bỏ đi, Chân Ni còn nói với tôi một câu bằng giọng cực kì lạnh lẽo, mang theo sự căm hận tột cùng.
"Mộ Aí Ni, t