Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2352 lượt.
việc bị đẩy ra bằng lực mạnh.
Một đôi mắt màu xanh sẫm đầy phẫn nộ nhìn thẳng vào tôi, giống hệt như một cơn giông tố trên mặt biển sắp sửa nổi lên.
Khuôn mặt anh lạnh giá và đông cứng, nhưng vẫn đẹp đến lạ thường.
Ánh mắt tôi và mắt anh gặp nhau, thế giới xung quanh cũng vì thế mà biến mất, dường như đang trôi đến một không gian khác.
Mây gió bên ngoài cửa sổ đều biến sắc, những đám hoa anh đào tan tác bay vào, cánh hoa bay bay xoay xoay trong gió.
Bay bay xoay xoay.
Giọng nói của anh đông kết lại trong không gian, giống như một lời nguyền đến từ địa ngục.
"Nếu em dám làm thế, anh sẽ giết em."
Ảo ảnh trên làn nước biếc
5 năm sau. Số 13 đường Tây Phiên, thành phố Mễ Á.
Ánh nắng mặt trời mùa đông ghé qua khung cửa sổ nhỏ xinh của tiệm bánh ngọt Queen, chiếu xuống vô vàng những ánh sáng thuần khiết nhưng buồn man mác. Màn khói trắng mờ ảo trước mắt ấy giống hệt một tấm lụa mỏng vô cùng xa hoa, khiến người ta phải ngạc nhiên về vẻ đẹp của nó.
Trong màn khói sáng mỏng manh ấy, anh chàng đẹp trai Tư Sâm đang chăm chú vào làm chiếc bánh ga tô pho-mát. Chiếc áo trắng tinh anh mặc trên người được dệt bởi những sợi ánh sáng êm dịu và lấp lánh như ngọc trai, làm người đối diện phải chói mắt mải không thôi.
Anh ta chợt hỏi tôi bằng giọng nói ấm trầm: "Ái Ni, em có biết pho-mát được làm từ đâu không?"
"Tôi có trai lơ với chị đâu, mẹ già Lỵ Hương…"
"*** ! Mẹ già này hôm nay nhất định phải đánh nhau một trận với người."
…
Đột nhiên, trong không gian hẹp ấy phủ đầy "khói súng", tôi vội vàng chuyển cái bánh ga tô pho-mát ra khỏi chiến trường.
Uyển Lỵ Hương là chủ tiệm bánh ngọt Queen, một phụ nữ có thân hình mỹ miều, 30 tuổi nhưng vẫn chưa lập gia đình. Cá tính dám yêu dám hận khiến chị ta trở thành một con người mang đầy màu sắc truyền kỳ trong con mắt khách hàng. Nghe nói chị ta thông thạo mười mấy thứ tiếng ngoại ngữ, những nơi đã từng đi qua chắc phải đến nửa trái đất. Còn Tư Sâm là một chuyên gia về điểm tâm thuộc hàng số 1 trong giới điểm tâm, đồng thời cũng là đầu bếp chính của tiệm bánh ngọt Queen, cá tính rất thoải mái, hơi lăng nhăng một chút, nhưng hễ lần nào gặp phải Uyển Lỵ Hương, khí chất đàn ông vốn không có đối thủ đó lại bay đi đâu hết sạch. Có thể dùng câu kinh điển này để hình dung về bọn họ: không phải oan gia không họp mặt.
Tôi nếm thử một miếng pho-mát trên bề mặt bánh ga tô. Ưm, ngoài vị ngọt thơm tuyệt vời, còn có một hương vị khiến người ta thấy lòng rung động. Thế nhưng không hiểu vì sao vẫn với những trình tự đó, hương vị chiếc bánh mà tôi làm ra lại kém xa như thế?
Rốt cuộc là chỗ nào không đúng chứ? Không biết tôi bỏ sót mất chi tiết nào đây?
Khi ấy cuộc chiến giữa Uyển Lỵ Hương và Tư Sâm đã tạm thời lắng xuống, mỗi người dựa lưng vào một góc tường thở hổn hển.
"Có phải là… cảm thấy bánh anh làm vẫn ngon hơn không, ha ha…", Tư Sâm chú ý đến biểu cảm của tôi, nói với vẻ hơi đắc ý.
Tôi đang chuẩn bị trả lời thì bị Uyển Lỵ Hương cướp mất cơ hội: "Xì, những thứ anh làm chẳng qua là hợp với khẩu vị của số ít khách hàng mà thôi, nếu không thì tôi tự nhiên bỏ ngàn ấy tiền ra để thuê một gã tứ chi phát triển như anh làm gì hả."
"Uyển Lỵ Hương! Nếu không phải Ái Ni vẫn còn ở đây chịu sự ngược đãi của bà, thì tôi đã cuốn gói biến từ lâu lắm rồi."
"Vèo"
Lần này thứ bay xoẹt qua gần đầu Tư Sâm là một con dao gọt trái cây sắc lạnh.
Chiến tranh lại sắp sửa bùng phát lần thứ hai.
Tôi cúi đầu gằn giọng nói một tiếng: "Đủ rồi."
Hai người đang suýt nữa thì tiếp tục quấn lấy nhau bỗng nhiên như hóa đá.
Trong thời gian hơn nửa năm trời tôi làm việc ở đây, những trận đấu giống hệt trò game Thế giới đại chiến này diễn ra như cơm bữa. Nếu như chỉ có hai người họ đánh lộn thì mặc kệ họ chẳng nói làm gì, nhưng có lần, một người khách vừa bước vào trong tiệm đã bị một con dao bay qua làm cho sợ quá ngất đi, kể từ lần ấy, tôi bất đắc dĩ phải làm người đứng ra kết thúc những trận đấu vào thời điểm mấu chốt.
Đôi môi được tô son đỏ chót của Uyển Lỵ Hương khép chặt lại, đôi lông mày được vẽ một cách tinh tế nhướng lên.
Chị ta thật đẹp. Nhưng phóng túng quá mức.
Dầu vậy, vẻ đẹp đó rực rỡ tới mức khiến người ta không thể chỉ nhìn thoáng qua.
"Bọn tôi cãi nhau thì liên quan gì đến cô, thảo nào bánh ga tô của cô làm vẫn không ngon được, lãng phí mất bao nhiêu nguyên liệu của tôi…", họng súng của Uyển Lỵ Hương bỗng chốc ngắm trúng tôi. Tư Sâm thấy tình hình có vẻ không ổn lắm, lập tức đi đến trước mặt tôi, cắt ngang lời chị ta: "Rất có tiến bộ rồi mà, chĩ có điều để làm ngon được như tôi thì cần phải có bí quyết riêng. Ha ha, có cần anh nói với em không? Hay là hôm nào mời anh đến nhà em ăn cơm, nhân tiện thăm bố em, sau đó anh sẽ nói hết bí quyết với em nhé. Ha ha"
Tư Sâm cười để lộ ra hàm răng trắng muốt. Trong tiếng cười của anh ta, ánh mắt tôi dần trở nên ảm đạm.
"Anh đi đi, bố con bé thấy cái bộ dạng bất chính của anh, thế nào cũng đuổi thẳng cổ ra khỏi nhà!", Uyển Lỵ Hương hung hă