Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2575 lượt.
ng trừng mắt nhìn Tư Sâm.
…
Có vẻ như lại sắp cãi nhau rồi, nhưng tôi đột nhiên không nghe rõ họ nói gì với nhau nữa, thế gian trong tầm mắt đã thành một ảo ảnh mơ hồ. Mãi lâu sau, tôi mới hé môi với vẻ lạnh nhạt, nói bằng giọng nặng nề: "Bố tôi… mất rồi."
Bọn họ bỗng nhiên trở nên yên lặng, nhìn tôi hơi lúng túng. Nhất là Tư Sâm, anh ta nhìn tôi hơi ngại ngùng, nói: "Vậy thì… vậy thì… không gặp bố em cũng được, không phải, không phải, quái quỷ, rốt cuộc mình đang nói gì thế nhỉ?"
"Đồ ngốc!", Uyển Lỵ Hương liếc xéo anh ta, "Chán ngắt phải không, lập tức dọn dẹp chỗ này đi. Làm có mỗi một cái bánh thôi, mà hai người biến chỗ này thành đống rác hả?"
"Tại chị đấy!", tôi lạnh lùng trả lời, sau đó quay người đi luôn.
Trong cửa hàng ngay lập tức vang lên tiếng gầm đầy giận dữ của Uyển Lỵ Hương: "Á, làm tôi tức chết đi được…"
Ánh mặt trời dần dần chiếu xiên khoai.
Trở nên nhợt nhạt và yếu ớt.
Tôi dọn dẹp xong tất cả liền pha một cốc hồng trà, tiện tay cầm lấy tờ báo mới ra hôm nay, ngồi xuống cạnh chiếc bàn kê sát cửa sổ.
Trên một trang báo là khuôn mặt quen thuộc với nụ cười không vướng bận mọi thứ trên đời.
Rạng rỡ và sáng chói. Giống hệt một chú thiên tinh đang bước ra từ cánh đồng ngập sắc lily, khiến người ta phải động lòng.
Bên trên bài báo là dòng tít với khổ chữ lớn màu đen: "Thiên tài piano tái xuất ở Mễ Á."
3 năm trước, những ngón tay của Thiên Diệp hồi phục như một kỳ tích, và như để chứng minh cho sự thực thần kỳ ấy, những âm thanh của tiếng đàn phát ra dưới đôi tay anh còn được nâng lên ở một cấp độ cao hơn, giống như âm điệu ở… nơi tiên giới.
Rất nhiều người tìm trăm phương ngàn cách để được đến nghe Thiên Diệp biểu diễn một lần, chính vì vậy mà Thiên Diệp trở thành một ngôi sao lớn được vô số người hâm mộ.
Con người được những người xung quanh coi như một thần thoại ấy suốt 5 năm qua vẫn luôn ở bên cạnh tôi, hiện thực đó khiến tôi nghĩ ngơi vẩn vơ trong phút chốc. Cứ thế lật giở thêm mấy trang báo, đập ngay vào mắt tôi là một thông báo tuyển dụng.
"Tuyển dụng quản gia? Điều kiện duy nhất là biết làm bánh ngọt, mức lương đảm bảo ưu đãi? Ái Ni, em cần tìm việc làm à?", không biết từ lúc nào mà Tư Sâm đã đứng ngay phía sau lưng tôi.
"Không, em chỉ tiện thể ngó qua thôi", tôi nói một cách nhạt nhẽo, mắt nhìn đồng hồ, đã hết giờ làm rồi.
"Muốn về nhà à? Anh đưa em về nhé?", Tư Sâm giúp tôi cầm ba lô lên.
"Có chắc là anh không phải đưa chị Lỵ Hương về chứ?", dù rằng lần nào Uyển Lỵ Hương cũng đều nhấn mạnh với một chút bực bội rằng "đừng có gọi tôi là chị Lỵ Hương, ok?" nhưng tôi vẫn quen với cách xưng hô này.
Vừa nhắc đến Uyển Lỵ Hương, mặt Tư Sâm đã đầy vẻ hoảng sợ muốn tránh đi không kịp: "Giời, lần nào bà ấy cũng sai khiến anh như lái xe riêng vậy! Vắt kiệt hết cỡ như là nô lệ ấy! Anh quả thực không muốn đưa mụ ma nữ đó về nhà, nếu không thì chắc sẽ bị phá hỏng hết tâm trạng tốt trong suốt thời gian còn lại mất."
Bên ngoài cửa hàng, một chiếc Rolls-Royce màu xanh lam từ từ tiến đến rồi đứng ở con đường không xa đó lắm.
Tôi cười, nói với Tư Sâm: "Cẩn thận không chị Lỵ Hương nghe thấy đấy, ha ha. Không cần anh đưa về đâu, đã có người đến đón em rồi, tạm biệt anh."
Nói xong, tôi đi ra cửa tiệm bánh, đi sang bên kia đường. Một người từ trong chiếc Rolls-Royce màu xanh lam bước ra, khi nhìn thấy tôi, miệng anh ta hé mở thành một đường cong tuyệt đẹp, nụ cười trong phút chốc còn rạng rỡ lung linh hơn cả ánh mặt trời.
Giữa cặp lông mày vô cùng tinh tế vẫn lộ ra một vẻ u buồn cao quý.
Một tư chất nghệ thuật đầy mâu thuẫn như một ẩn số duy mỹ, khiến người ta không thể nào cưỡng lại nổi.
Đàn chim trắng bay về phía xa xa trên bầu trời rộng mở, giống hệt một đám mây bị cắt rời ra đang du ngoạn trên vòm không của Mễ Á.
Làn gió lạnh giá của ngày đông cuốn xoay lẩn quất quanh tôi, không chịu rời đi.
Đi về phía người con trai với nụ cười ấm áp tràn đầy sức sống ấy, tôi khẽ gọi: "Thiên Diệp."
Sau đó tôi bước đến gần bên anh, nắm lấy bàn tay anh đưa ra cho tôi một cách tự nhiên. Lòng bàn tay tôi chạm vào vết sẹo cũ trong lòng bàn tay Thiên Diệp, khiến nó hơi nóng bừng lên. Anh nắm chặt tay tôi, đưa lên sát đôi môi đẹp như một cánh hoa rồi đặt vào đó một nụ hôn nhẹ nhàng tựa như chiếc lông vũ.
Cảm giác ấm áp bỗng chốc từ một vùng da nhỏ ấy lan ra khắp toàn thân tôi, sau đó truyền hơi nóng đầy yên bình đến tận trái tim.
Nhưng khi cô ấy vừa chạm vào một tay mặc vest đen, lập tức bị hắn ta dùng lực đẩy ngã nhào xuống đất.
Khi những người áo đen đã xếp ngay ngắn thành hai hàng, mẹ Thiên Diệp xuất hiện ở đầu kia của đội hình. Bà ta chầm chậm đi lên phía trước, giọng nói lạnh lùng khiến người ta không dễ mà chống đối: "Có lẽ vẫn phải áp dụng cách trước đây để ép con rời khỏi La Đồ, để mấy vị bác sĩ này tiêm thuốc an thần cho con ngay lập tức, sau đó đợi đến khi con tỉnh lại mới phát hiện ra rằng mình đang ở Canađa rồi."
Bà ta hơi hất cằm lên, phát ra mệnh lệnh m