Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342348
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2348 lượt.
o ổ.
Trong phòng vô cùng bừa bộn, không khí ngập tràn mùi rượu nồng nồng.
Thôi Hy Triệt ngồi bên quầy bar thu nhỏ, một tay cầm sợi dây chuyền hình ngôi sao, một mình uống hết ly này đến ly khác thứ chất lỏng màu hổ phách.
"Nghe quản gia nói, con vì một đứa con gái mà trở thành như thế này ư?"
"…"
Cánh cửa sổ chạm đất đóng im ỉm, trong căn phòng hơi u ám, không khí khiến người ta cảm giác thấy một sự tĩnh lặng đến nghẹt thở, như lại ẩn chứa một sự nguy hiểm như núi lửa sắp bùng phát tới nơi.
"Lập tức quên con bé đó đi. Mẹ đã chọn ngày đẹp để con đính hôn với Aisha rồi, nghe rõ chưa?", bà Bạch Lâm nén thấp giọng lại.
"Rốt cuộc "tình yêu" đối với mẹ có ý nghĩa gì không? Một mệnh lệnh tùy tiện có thể xóa sạch tất cả mọi thứ trong đầu ư?"
"Trên thế giới này cơ bản không có thứ gọi là tình yêu trường tồn với trời đất, tình yêu chết đi sống lại. Bây giờ con đang đau khổ như vậy, nhưng có lẽ người ta đã vui vẻ quên con, rơi vào vòng tay người khác từ lâu rồi."
"Mẹ, thôi đi! Không thể nào, không thể nào! Cô ấy vì em gái mình nên mới cố ý nói như vậy, không thể nào!", Thôi Hy Triệt gầm gừ với vẻ đau khổ, trước mắt lại hiện lên khuôn mặt lạnh lùng kiên quyết của Ái Ni.
Nếu quả thực cô giống như điều mẹ anh nói, thì anh biết phải làm sao đây?
Giết chết cô! Sau đó bất luận là thiên đường hay đĩa ngục, anh sẽ đi theo.
"Ha ha..", Thôi Hy Triệt cười tuyệt vọng, những giọt nước bắt đầu ứa ra từ khoé mắt. Hồi lâu, những hình ảnh trước mắt dần dần trở nên rõ rệt, biến thành khuôn mặt vĩnh viễn không bao giờ thấy bộc lộ cảm xúc của mẹ anh. Ánh mắt Thôi Hy Triệt cũng trở nên lạnh lùng và đau khổ, giọng như khàn đặc lại, "Tình yêu đối với mẹ hoàn toàn có thể xóa bỏ, nhưng còn con? Đối với mẹ thì con là cái gì chứ? Con trai? Người hầu? Hay là công cụ có thể lợi dụng được?"
"Im ngay! Sao con lại có thể nói thế chứ?"
"Không phải hay sao? Con vừa ra đời mẹ đã vứt sang bên Pháp, các người đã không yêu thương con sao còn sinh ra con làm gì? Sau này con sẽ không để bố mẹ kiểm soát cuộc đời con nữa. Con sẽ không kết hôn với Aisha. Không đời nào!", Thôi Hy Triệt nói bằng giọng lạnh lùng dứt khoát.
"Con sẽ phải hối hận! Nếu mất đi chúng ta, con cũng sẽ mất đi tất cả". Bạch Lâm giận dữ tới mức gần như sắp sửa mất kiểm soát, bà có thể cảm nhận được quyết định của con trai mình lần này kiên định đến thế nào.
Thôi Hy Triệt cầm lấy chiếc áo khoác vắt trên ghế, đi ra khỏi phòng, khi đi ngang qua người bà Bạch Lâm, anh lạnh lùng cười nói: "Con từng hỏi mẹ rằng mẹ có hối hận với quyết định gửi con sang Pháp hay không. Ha ha, mẹ nói là không, vậy thì con cũng không hề hối hận khi rời khỏi mẹ vĩnh viễn."
Nói dứt lời, Thôi Hy Triệt lập tức bước ra ngoài, hành lang dài dằng dặc không ngừng vang lên tiếng bước chân dứt khoát không hề do dự của anh.
Bà Bạch Lâm nhìn theo bóng con trai, lẩm bẩm tự nói với mình:
Nó nhất định sẽ hối hận…
Nhất định sẽ hối hận…
Vì Chân Ni vẫn chưa về nên bố lo lắng báo cảnh sát. Khi tôi và Thiên Diệp quay về nhà, cảnh sát đang hỏi ố và dì Quách những chi tiết liên quan đến việc Chân Ni mất tích.
Còn tôi khi đối mặt với những câu hỏi của cảnh sát, đến một câu cũng không sao nói nổi…
"Nghe nói trước khi em gái cô bỏ nhà đi còn gửi tin nhắn cho cô, trong đó nói là sẽ vĩnh viễn không tha thứ, cô đã làm chuyện gì cho em gái tức giận như vậy?"
"Quan hệ giữa cô và em gái từ trước đến nay vẫn lủng củng à?"
"Vì sao em gái lại ghét cô như vậy? Cô ấy có hiểu lầm gì à?"
"Ái Ni, con nghĩ kỹ chưa?", bố đến gần tôi và hỏi.
Khuôn mặt đẹp trai hồi trẻ và gương mặt đầy dấu vết thời gian của bố cùng hiện lên trong ảo ảnh, trong ánh mắt căng thẳng, buồn rầu ẩn chứa bao tâm trạng giằng xé nhưng không thể nào biểu lộ ra.
Bố là một bác sĩ tâm lý, đây là phòng làm việc của ông. Bố từng tiếp vô số bệnh nhân có vấn đề về tâm lý, có lẽ chưa bao giờ ông nghĩ sẽ phải điều trị cho con gái mình.
Hai tấm rèm cửa sổ bay lên, giống như đôi cánh trắng tinh khôi của thiên sứ.
Một chiếc lá non mướt thổi vào, rơi khẽ trên sàn không để lại tiếng động nào.
Màu xanh của bầu không bên ngoài cửa sổ cũng cao quý và xa vời như người ấy…
"Bố, con nhất định phải quên anh ấy", tôi bình tĩnh trả lời.
"Có lẽ thôi miên sẽ giúp con quên đi một mảng ký ức, nhưng quên thì có thể giải quyết vấn đề không?"
Ánh mắt bố buồn bã, con ngươi ánh lên màu hổ phách đầy ấm áp.
Quên thì có thể giải quyết được vấn đề không? Tôi cảm thấy nghi hoặc, một thứ gì đó ấm nóng trong tim dường như muốn trào ra, trong khảnh khắc làm tôi chìm đắm.
Không thể nào thở được, nỗi đau như cơn lốc ập đến bao phủ lên tôi. Tay tôi dần dần nắm chặt lại, móng tay bấm sâu vào da thịt, đau nhói!
Chẳng phải quên đi thì sẽ không còn đau đớn nữa ư?
Tôi nhắm chặt mắt, cố dồn nén hết những tình cảm đang dâng lên xuống tận đáy lòng. Khi nhìn lại bố, ánh mắt tôi đã hoàn toàn kiên định.
"Bố, bắt đầu thôi."
…
Rầm!
Cánh cửa phòng làm