Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342347

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2347 lượt.

n anh, ủng hộ anh.






Thịch thịch thịch!
Trong gian phòng bệnh tối mờ, Thiên Diệp có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập.
Thịch thịch thịch!
Trong khoảnh khắc ấy, khi cổ tay bỗng đau đớn, anh còn cho rằng mình sẽ đau đến chết đi trên một bãi biển đầy máu đỏ tươi, tất cả mọi thứ trước mắt đều bị máu bao trùm, không thể nào nhìn rõ Ái Ni.
Anh là một nghệ sĩ dương cầm, nhưng giờ đây những ngón tay đã mất đi khả năng khiêu vũ linh hoạt trên những phím đàn đen trắng, Thương đế quả là đã chơi một trò đùa quá bỡn cợt với anh. Dù anh luôn luôn chống đối lại mẹ mình, không muốn bị bà ấy ép phải học đàn, những mỗi lần bị nỗi nhớ giày vò, tiếng đàn là niềm an ủi duy nhất của anh.
Tin nhắn thứ hai: Thiên Diệp, anh đang ở đâu?
Tin nhắn thứ ba: Thiên Diệp, cảm ơn anh…
Tin nhắn thứ tư: Em rất muốn gặp anh ngay lập tức…

Thiên Diệp hơi kinh ngạc lại vừa hơi sốt ruột đọc hết những tin nhắn đó, tất cả đều là do Ái Ni nhắn đến hay sao? Thời gian hiển thị rõ ràng là ngày hôm Hạ Nhạc Huyên nói Ái Ni đến tìm anh.
Thời điểm ấy, Ái Ni đang mang tâm trạng thế nào mà lại gửi tin nhắn cho anh?
Đã biết rằng không thể gửi đi, vậy mà vẫn từ từ gửi hết tin này đến tin khác, khi đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với cô ấy chứ?
Nhưng bất luận thế nào, anh vẫn thấy lòng mình ấm lại.
Bởi vì rốt cuộc anh vẫn có một vị trí an toàn trong trái tim Ái Ni, dù ngoài mặt lúc nào cô cũng làm ra vẻ lạnh lùng, không quan tâm, để ý đến bất cứ việc gì, nhưng giờ đây anh có thể ngấm ngầm cảm thấy trong trái tim cô anh hoàn toàn khác.
Như thế thôi đã khiến anh thỏa mãn lắm rồi…
Bóng tối bao trùm toàn bộ căn phòng, Thiên Diệp nhìn vào màn hình điện thoại, nở một nụ cười.
Màn hình sáng mờ mờ ấy bao trùm lên khuôn mặt anh, hiển hiện lên vẻ thần bí và tuyệt đẹp trên khuôn mặt ấy.
Cánh cửa phòng đột nhiên mở ra.
Là Ái Ni ư?
Thiên Diệp ngẩng đầu lên với vẻ mong chờ, lập tức nhìn thấy một bóng người đứng ngược sáng, mặc bộ Chanel màu tím, mái tóc được búi cao một cách tinh tế. Dù không nhìn rõ mặt bà ấy, nhưng Thiên Diệp đã lẩm bẩm thành tiếng: "Mẹ…"
Anh hơi cảm thấy thất vọng, ánh sáng trong đôi mắt bỗng nhiên bị dập tắt trong khoảnh khắc.
"Mộ Ái Ni sẽ không đến thăm con nữa đâu, bởi vì con bé ấy cơ bản là không thích con", giọng nói của mẹ Thiên Diệp giống như truyền đến từ địa ngục, khắc nghiệt và lạnh lẽo, hoàn toàn không cho người ta cơ hội để hít thở bình thường.
Cũng giống như hôm bắt ép anh rời khỏi La Đồ hồi nhỏ vậy…
"Mẹ, con không muốn rời La Đồ đi đến Canađa", Thiên Diệp kiên quyết nói với người mẹ đang thu dọn hành lý.
"Bất kể con quyết định như thế nào, Thiên Diệp", mẹ Thiên Diệp dừng động tác lại, nói với vẻ mặt lạnh lùng, "con sẽ vẫn phải đi theo mẹ, đây là mệnh lệnh."
"Mẹ, con không muốn rời nơi đây đến một nơi hoàn toàn xa lạ, ở đây có rất nhiều người con quen thuộc, Ái Ni, chú hàng xóm, Hạ Nhạc Huyên…"
Mẹ Thiên Diệp sốt ruột cắt ngang lời con trai: "Đủ rồi! Mẹ không muốn biết những người chẳng liên quan gì đến ta đó cả. Sau này con đến Canađa còn phải luyện đàn, sau này con không được đánh nhay nữa, biết không? Đôi tay chính là sinh mệnh của người chơi đàn."
"Con không thích đàn, con chỉ thích học Taekwondo để tự bảo vệ mình", Thiên Diệp bật khóc, từng giọt nước mắt tròn xoe rơi xuống. Cậu không biết phải làm thế nào để thuyết phục mẹ cho mình ở lại, cậu đã nhận lời với Ái Ni, nhất định phải thực hiện bằng được.
Thế nhưng ngay sau đó, Thiên Diệp bị mẹ nhốt vào phòng vì không nghe lời.
"Ping ping ping!"
Cậu dùng hết sức gõ vào cánh cửa, vừa khóc vừa gọi mẹ: "Mẹ ơi… con muốn đi gặp Ái Ni, con đã nhận lời với em ấy sẽ không đi đâu cả."
Thế nhưng không ai để ý đến Thiên Diệp, cho đến khi cậu khóc lóc, gào thét mệt nhoài, cuối cùng có một người mang sữa cùng mấy thứ đồ ăn vặt cậu thích nhất vào. Thiên Diệp không nghĩ đến việc ăn, chỉ uống một ít sữa. Đến lúc định đứng dậy chuẩn bị đi tìm Ái Ni, Thiên Diệp bỗng cảm thấy mỗi lúc một buồn ngủ, không thể chống nổi cơn buồn ngủ rồi dần dần chìm vào giấc ngủ sâu.
Khi tỉnh dậy, Thiên Diệp đã ở trên không trung, ngồi trên chuyến bay sang Canađa.
Thiên Diệp lại kêu khóc lần nữa, mẹ cậu không có cách nào đành phải nói với cậu: "Nếu con chịu khó tập chơi đàn mẹ sẽ để con quay về."
"Có thật không?", mắt Thiên Diệp bừng sáng lên, nước mắt vẫn còn in trên má.
Khi ấy, anh cho rằng học dương cầm rất dễ dàng, có khi chẳng bao lâu nữa đã có thể quay về La Đồ, gặp lại Ái Ni.
Thế nhưng qua hết một năm trong nỗi nhớ nhung…
Rồi lại một năm nữa…

"Nếu cô ấy có thích con thì sao?", Thiên Diệp giận dữ nắm chặt lấy điện thoại di động.
"Con bé ấy cơ bản không thích con, vì con cơ bản không thể đem lại hạnh phúc cho nó!"
"Con có thể!"
"Con không thể, con không nghe lời khuyên của mẹ, từ đó tới nay mà tay vẫn chưa hồi phục, có lẽ sau này còn vĩnh viễn không thể nào chơi đàn được nữa. Nếu không có dương cầm, không có gia tộc của con,