Nếu Em Là Truyền Thuyết Của Anh
Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342363
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2363 lượt.
hạc vang lên trong tay các thiên thần. Những dyâ đàn màu vàng kim lấp lánh sự xa hoa huyền ảo, tấu lên những khúc gọi mời dưới đầu ngón tay các thiên thần.
Âm thanh đó dường như đến từ vô vàn giấc mộng trong những đêm sâu, nơi đó có những cánh hoa anh đào bay tan tác ngập trời, những cánh hoa cuốn xoay trong không trung mà mãi mãi không rơi xuống.
Cảnh tượng phồn hoa đến vậy, đẹp tươi đến vậy, nhưng lại khiến người ta cảm thấy một sự tàn nhẫn đến mức tim gan đều vỡ tan ra.
Sự tàn nhẫn ấy cứ lan rộng, lan rộng đến cảnh thực trước mắt.
Từng trảng hoa vỡ hoác ra thành vô số những vết thương nhỏ nhưng lại không thể chữa lành…….
Một giọng nói như vẳng lại từ bên bờ sông Sanzu nơi nở đầy những bông hoa mạn châu sa đỏ tươi như màu máu *.
Lạnh lẽo, mê hoặc đến ngạt thở.
"Quả thực vẫn giống hệt 5 năm trước nhỉ."
(*) Hoa manjusaka còn gọi là hoa mandavara, được cho là mọc nhiều bên bờ sông Sanzu - vùng đất của người chết. Theo trruyền thuyết loài hoa này đầy ma lực, có thể gợi lại ký ức của người đã chết.
Trong tiếng đàn hạc chậm rãi du dương, bánh xe định mệnh bắt đầu chuyển dịch, những bông hoa mạn châu sa nở đến lúc điêu tàn….
…
Sự kiên trì của em
có đáng để kiên trì không?
Những gì em tin tưởng,
đó là quyết định của em.
Con đường ngày hôm sau của ngày mai thuộc về em
Em tin tưởng vào niềm tin của mình
Những sự tổn thương hai chúng ta đã trải qua
Mỗi người hãy tự quên đi
…
Những đóa hoa đỏ tươi yêu kiều nở rộ trong từng câu hát chứa đầy sự buồn thương da diết, vô vàn những hình ảnh quay ngược của quá khứ chợt đầy ắp hiện về, trào lên dữ dội như sóng thủy triều nhấn chìm cả thế giới này, sau đó hóa thành một màu ngắt xanh u uẩn.
Vô vàn cánh bướm chập choạng bay qua biển cả mênh mông, không dừng lại cho đến khi lụi tàn nốt chút sức lực cuối cùng, theo nhau rơi xuống trong tĩnh tại vô thanh giống hệt một cầu vồng đẹp tươi không gì sánh được hiện lên giữa bầu trời âm u xám tro.
Vẻ đẹp khiến cho người ta phải kinh ngạc thốt lên.
Đẹp tới mức đau thương…
"Quả thực vẫn giống hệt như 5 năm trước nhỉ."
Khuôn mặt người ngồi phía sau lưng Chân Ni hiện lên một nụ cười mơ hồ như có như không.
Anh ta cười như chẳng để ý đến điều gì, song đôi mắt màu xanh nhạt lại lạnh lẽo giống hệt đá cryolite (*), khiến cho nhiệt độ của không khí xung quanh giảm xuống dưới 0 độ C.
Khuôn mặt đẹp đẽ và cao quý tột vời.
Đôi mắt lấp lánh như có thần thái của mặt trời, nhưng khí chất lại lạnh lùng cách xa hệt như băng tuyết.
Chỉ một cái chớp mắt cũng có thể khiến cho người ta tự ti đến mức phải tự vùi mình vào cát bụi.
Khuôn mặt ấy tôi đã phải dùng thời gian 5 năm dài đằng đẵng để quên đi, thế nhưng giờ đây anh ta lại xuất hiện trước mặt tôi, khiến cho ký ức bị ép phải phôi phai đó trong thoáng chốc vụt trở về hết sức rõ rệt trong tâm trí, sau đó không những không trôi qua nhẹ nhàng mà còn thiêu đốt mạnh mẽ hơn.
Thôi Hy Triệt!
Người đang đứng trước mặt tôi là Thôi Hy Triệt.
Ánh mắt tôi chuyển từ thái độ cực phẫn nộ sang băng giá, một nỗi hận bắt đầu dâng trào lên từ góc nào đó của trái tim, không sao ngăn cản nổi.
Tất cả ánh sáng xung quanh nhanh chóng trở nên mờ ảo, thời gian dường như quay về khoảnh khắc anh ta lao sầm vào phòng làm việc của bố tôi 5 năm về trước.
"Nếu như em dám, anh sẽ giết chết em."
"Giết chết em…"
"Giết chết em…"
...
Một hiện thực nực cười biết bao nhiêu, giờ đây sau 5 năm anh ta lại xuất hiện trước mặt tôi, khiến tôi muốn nói ra một câu giống thế.
"Chị xông vào đây làm gì, mau ra ngoài", Chân Ni chỉ tay ra phía cảnh cửa, lớn tiếng đuổi tôi.
"Chân Ni, cho dù em gặp phải khó khăn đến mức nào cũng đừng có nhờ vả anh ta! Sau này đừng có gặp lại anh ta nữa!", tôi nói với vẻ vô cùng đáng sợ, trong thâm tâm có một giọng nói không ngừng kêu lên.
Không được tiến gần hơn đến người này…
Không được…
Không được!
Thôi Hy Triệt nhếch môi lên cười với vẻ giễu cợt, những ngón tay thon dài khẽ chạm vào má Chân Ni. Chân Ni ngạc nhiên, quay lại nhìn anh ta say đắm, trên đôi má mượt mịn như sữa thoáng hiện lên màu đỏ hồng tựa cánh hoa anh đào.
Mắt Thôi Hy Triệt nhìn tôi sắc lẹm, nhưng lại dùng giọng nói trầm trầm đầy gợi cảm nói với Chân Ni:
"Thật không? Em không muốn gặp anh có phải không?"
Chết tiệt! Chắc chắn là anh ta đang cố tình làm vậy.
Một ngọn lửa bừng bừng thiêu đốt trong đầu tôi, sắp sửa hủy diệt nốt chút lý trí còn lại của tôi đến nơi.
"Không đâu, Hội trưởng, chị ta làm gì có quyền quản lý em."
"Đừng gọi anh là Hội trưởng, gọi anh là Edward", Thôi Hy Triệt nhướng mày lên, một luồng sáng lạnh lẽo và vô tình lóe lên trong mắt.
Sao anh ta bỗng dưng lại xuất hiện ở đây? Không, tôi nên hỏi vì sao anh ta bỗng dưng xuất hiện ở Mễ Á?
Chẳng phải 5 năm trước anh ta đã biến mất ư?
"Mau lên, ngôi sao Chân Ni đấy, cô ấy ở trong này! Còn có một người khác nữa, lẽ nào là…", đúng lúc tôi định kéo Chân Ni đi chỗ khác thì có n