Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Tiểu Ni Tử

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342367

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2367 lượt.

nh một lượt, cuối cùng ánh mắt tôi dừng lại ở Thôi Hy Triệt, cằm hơi hất lên giống hệt như đang khiêu chiến.
Trong đôi mắt xanh thẳm của Thôi Hy Triệt như đang cuộn trào giông bão, sự phức tạp thật khó mà đoán định. Anh ta liền giơ tay lên, mấy người vệ sĩ lập tức vây quanh bảo vệ anh ta rời khỏi căn phòng. Chỉ là một cái bóng đầy hoa lệ, vẫn khiến cho tất cả mọi người chấn động đến mức không thể mở miệng ra.
"Anh ấy là Edward, Edward!", một tay phóng viên chợt bừng tỉnh kêu lên cái tên đó.
"Ôi trời, Edward, hoảng tử trẻ tuổi Edward mới nổi của nước Pháp, người đứng đầu danh sách xếp hạng những người trẻ tuổi giàu nhất hành tinh!"
"Từ trước đến nay anh ta chưa từng xuất hiện trước công chúng, một người quý phái nhưng thần bí, trên mạng internet cũng chỉ kiếm được mỗi một bức ảnh chụp phía sau, không ngờ người mua lại công ty Thiên Ảnh lại chính là Edward?"
….
Những lời bán tán xôn xao đầy kinh ngạc bắt đầu dội lên, tất cả các phóng viên như vừa tỉnh cơn mơ vội vàng đổ dồn ra bên ngoài cửa phòng, đuổi theo cái bóng của Thôi Hy Triệt. Thông tin về sự xuất hiện của anh ta còn mang tính đột phá hơn cả thông tin về việc công ty giải trí Thiên Ảnh sắp sửa đóng cửa, thừa đủ để trở thành tin chính trên trang đầu mọi tờ báo lớn nhỏ ra ngày mai.
Phù…
Tôi thở phào một hơi, cuối cùng đám phóng viên đó đã đi hết. Nhưng Chân NI vẫn còn nguyên bộ dạng hồn xiêu phách lạc, đôi mắt trống rỗng nhìn chắm chằm vào tôi.
"Anh ấy có thích em đúng không? Nếu không thì vì sao lại giải vây cho em như thế? Nhưng nếu có thích em thì vì sao lại tuyên bố sẽ giải thể công ty Thiên Ảnh? Thôi Hy Triệt, rốt cuộc anh đang nghĩ gì kia chứ? Vì sao khi gặp lại anh ấy, trái tim em có cảm giác như lại tiếp tục rơi vào vực sâu kia chứ?", Chân Ni cứ vậy tự nói một mình, trong đôi mắt thảng hoặc lóa lên ánh sáng, thoắt cái lại tràn đầy nỗi buồn thương u ám.
Tôi lấy những ngón tay vuốt nhẹ lên má Chân Ni bằng tất cả sự dịu dàng: "Đừng yêu anh ta, Chân Ni. Anh ta không đáng để em yêu đâu."
"Không, từ trước tới nay chưa từng có ai đem đến cho em cảm giác không thể nào nắm bắt được như anh ấy. Anh ấy giống như cơn gió bay khắp nơi vô định, lạnh lẽo vô tình như băng giá, nhưng cũng có thể thiêu cháy mọi thứ giống như ngọn lửa. Còn em chỉ là một con thiêu thân, cơ bản không thể nào cưỡng lại nổi. Chị chẳng hiểu gì cả, cơ bản chẳng hiểu gì cả!", Chân Ni gạt tay tôi ra, nói trong trạng thái kích động.
"Chị chỉ không muốn sau này em sẽ phải hối hận."
"Em sẽ không bao giờ hối hận!"
Chân Ni nhìn tôi bằng ánh mắt đầy kiên định, sau đó dẫn theo người trợ lý đi khỏi.
Một cảm giác bất lực bỗng nhiên siết chặt lấy toàn thân tôi, số phận thật đáng buồn cười, xoay chuyển mấy hồi rồi lại quay về chỗ ban đầu, cuối cùng lại rơi vào sự hỗn loạn không thể nào tránh được.
(*) Cryolite: tên một loại khoáng chất đặc biệt, được tìm thấy năm 1799 ở đảo Greenland






"Em yêu ơi…"
Lúc ra về, chợt nghe thấy tiếng gọi từ phía sau, tôi mới nhớ ra Cam Trạch Trần vẫn còn ở đó.
Ở thang máy có một người đeo kính râm chặn tôi lại, cúi người chào tôi, sau đó ra hiệu mời tôi sang một buồng thang máy khác.
"Mới rồi trông em có sức hấp dẫn thật đấy, giẫm một phát đã nát bét chiếc máy ảnh của gã phóng viên phiền phức đó…", Trạch Trần còn chưa nói hết câu đã bị những người đeo kính đen khác chặn lại phía sau lưng tôi.
"Làm gì thế?", Cam Trạch Trần tỏ vẻ không hiểu, hỏi lại.
**
"Nếu như em dám, anh sẽ giết chết em."
Giọng nói lạnh lẽo đầy phẫn nộ ấy khiến cho không khí xung quanh đông kết lại thành từng lớp băng mỏng.
Mộ Chí Kiệt sững người, đôi mắt màu hổ phách nhìn chàng trai vừa xô cửa xông vào với vẻ ngạc nhiên. Thực ra ông cũng không thực sự muốn thôi miên xóa đi ký ức cho Ái Ni, bởi rốt cuộc thì biện pháp tốt nhất để chữa lành vết thương hoàn toàn không phải là quên nó đi.
"Bố, bố hãy ra ngoài một lát", Ái Ni đứng dậy, nở nụ cười trấn an ông.
Đúng vào thời khắc cánh cửa phòng khép lại, một nét cười cuối cùng cũng biến mất hẳn trong đôi mắt của Ái Ni.
"Giết chết tôi? Bây giờ tôi mới nhận ra rằng anh cực kỳ ấu trĩ"
Thôi Hy Triệt thở dồn khiến ngực phập phồng gấp gáp, đồng tử trong con ngươi thu hẹp lại. Anh từng bước áp sát Ái Ni: "Cái gì? Ấu trĩ? Cô cho rằng tôi đang nói đùa có phải không?"
"Lẽ nào không phải thế à? Tôi cơ bản vốn không muốn nhớ đến anh nữa, anh ngăn chặn được một lần này, không thể ngăn chặn được lần sau…", Ái Ni cố gắng gạt nỗi lo sợ ra khỏi tâm can.
Sắc mặt Thôi Hy Triệt lúc ấy cực kỳ căng thẳng, trong đôi mắt màu xanh sẫm dường như lộ ra một sắc thái kinh khủng của kẻ muốn giết chết đối phương.
Khuôn mặt toàn bích ấy đẹp tới mức đầy tà khí.
Nghe thấy câu Ái Ni nói, anh không kiềm chế nổi, đưa hai bàn tay run rẩy vì tức giận lên ôm khít lấy cổ cô.
"Cô cho rằng tôi đang nói đùa chắc? Ha ha…"
Anh bật cười, cười đến mức điên cuồng, không để ý đến bất cứ thứ gì.
"Anh muốn làm gì?", cho tới tận lúc ấy, Ái