Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342366
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2366 lượt.
gười kêu lên kinh ngạc ở bên ngoài.
Ngay sau đó là những tiếng bước chân dồn dập và hoãn loạn.
"Gay rồi, là phóng viên."
Chân Ni kêu lên kinh ngạc, lập tức lao ra định đóng cửa lại, nhưng cánh phóng viên đã xông ngược vào bên trong, những ánh đèn flash nháy liên hồi khiến Thôi Hy Triệt chau mày khó chịu, ánh mắt lộ rõ vẻ giá băng khiến đám phóng viên nhất thời không dám đến gần.
Ba vệ sĩ lập tức xuất hiện từ phía bên ngoài, lao vào đứng bên cạnh Thôi Hy Triệt, ngăn cản không cho đám phóng viên đó tiến xa hơn.
Nhưng Chân Ni thì đã rơi vào vòng vây của những người đó, muốn chạy cũng không được nữa.
"Chân Ni tiểu thư, xin hỏi vị ngồi bên cạnh cô có phải là người định mua lại Thiên Ảnh như tin đồn không? Hai người mới rồi đã "mật đàm" với nhau đến 2 giờ đồng hồ, liệu đã phát sinh tình cảm nào chưa?"
"Chân Ni, xin hỏi cô có dự định gì, tự tay kết thúc Thiên Ảnh, sau đó tìm kiếm một chân trời khác?"
"Xin hãy cho biết người nắm giữ cổ phần lớn nhất của công ty Thiên Ảnh…"
"Ở đây ở đây, cuộc họp kín vừa rồi có kết quả như thế nào…"
Những câu hỏi dồn dập liên tiếp dường như đã khiến Chân Ni sỡ muốn chết, con bé lấy cả hai tay che mặt, sắc mặt rõ ràng trở nên vô cùng nhợt nhạt dưới ánh đèn chớp liên hồi. Tôi muốn xông qua dòng vây dày đặc của đám phóng viên đến gần con bé, nhưng mấy lần cố gắng đều không thể nào tiến đến được gần hơn
Trong đám đông hỗn loạn ấy, tôi vẫn cảm nhận được một ánh mắt lạnh lùng như thiêu đốt luôn chiếu thẳng vào mình.
Căng thẳng tới mức khiến người ta không thể nào hiểu nổi.
Tôi cố làm ra vẻ bình tĩnh không quay mặt lại nhìn, đồng thời nhắc nhở trong thâm tâm mình rằng không thể có một chút liên quan nào nữa đến con người ấy.
Bộp! Bộp! Bộp!
Mấy tiếng vỗ tay vang lên, không lớn cũng không nhỏ, vừa vặn khiến cho tất cả mọi âm thanh huyên náo trong gian phòng đó bị nén xuống.
Mọi ánh đèn flash đều chuyển hướng quay sang chiếu lên khuôn mặt phẳng lặng của Thôi Hy Triệt. Khí chất của anh ta trấn áp được tất cả mọi người, giống hệt như một vị vương tử đang nhìn những kẻ bầy tôi phủ phục xung quanh mình.
Cuối cùng, trợ lý của Chân Ni cũng chen được vào phía trước, đưa Chân Ni ra khỏi vòng vây.
"không sai, tôi sắp mua lại công ty giải trí Thiên Ảnh, sau này sẽ dùng để…", Thôi Hy Triệt dừng lại một chút, cả mọi người đều nín thở nhìn anh ta, ngay cả Chân Ni khi đang chuẩn bị ra khỏi phòng cũng dừng bước lại.
Tôi lạnh lùng đi ra phía cửa định bỏ ra ngoài. Khi ấy, Thôi Hy Triệt lại tiếp tục mở miệng, trong giọng nói dường như mang một chút tức giận: "Dùng vào lĩnh vực kinh doanh khác."
"A!"
"Thiên Ảnh đối mặt với nguy cơ giải thể!"
"Ôi trời!"
Đám phóng viên theo nhau thốt lên những câu cảm thán với ngữ khí tỏ vẻ không thể nào tin nổi. Dù gì thì Thiên Ảnh cũng là công ty giải trí lớn nhất trong nước, không ngờ được bây giờ nói giải thể là giải thể. Mấy tay phóng viên lập tức quay đầu lại tìm bóng dáng của Chân Ni.
"Là người mệnh dnah "Công chúa Thiên Ảnh", sẽ đối mặt với việc này thế nào?"
"Cô Chân Ni, xin hãy trẻ lời câu hỏi của chúng tôi."
"Cô Chân Ni, Thiên Ảnh hiện giờ đang đối mặt với nguy cơ giải tán, cô có định bán cổ phần của mình cho công ty giải trí Cự Tinh vốn vẫn đang mời cô gia nhập liên minh hay không?"
……….
Là anh ta cố ý nói vậy!
Tuyệt đối là như vậy!
Tôi tức giận nhìn Thôi Hy Triệt, anh ta xòe tay ra tỏ vẻ ta đây hoàn toàn vô tội. Nhưng mà đừng có để bị lừa, rõ ràng anh ta vừa mới cố ý nói ra câu đó, khiến cho Chân Ni rơi vào cảnh nguy nan, vậy mà bản thân mình lại "đứng tựa lưng vào tường xem vở kịch hay."
Chân NI bị cả nhóm phóng viên lao vào chất vấn, đôi mắt trong veo bắt đầu thấp thoáng những giọt nước long lanh.
Tuyệt đối không được chấp nhận thua cuộc! Tuyệt đối không thể nhận thua đối với anh ta.
Tôi đi đến bên ngoài vòng vây của đám phóng viên, giơ thẳng tay ra cướp lấy chiếc máy ảnh của một phóng viên trong số đó.
"Tất cả nhậm miệng lại cho tôi!"
Ngoài tay phóng viên bị tôi giật mất chiếc máy ảnh ra, những kẻ khác vẫn có vẻ như không nhận thấy điều gì.
"Cô là ai hả, tại sao lại cướp máy ảnh của tôi…", anh ta tức giận hỏi, nhưng chưa nói hết câu…
Ping, xoạch!
Chiếc máy ảnh bị tôi giận dữ ném mạnh xuống đất, tiếng vỡ tan của nó khiến tất cả phóng viên đang đứng đó sững người.
"Á, máy ảnh của tôi, tôi biết báo cáo lại thế nào với tổng biên tập bây giờ!", phóng viên đó kêu lên xót xa rồi ngồi thụp xuống.
Trong khoảnh khắc tất cả trở nên tạm thời yên tĩnh do đám phóng viên còn đang nghi hoặc chưa biết có chuyện gì xảy ra, tôi tiếp tục giẫm thêm một cái nữa vào chiếc máy ảnh.
Xung quanh bỗng chốc trở nên yên ắng đến khác thường.
"Tất cả nhậm miệng lại cho tôi!", giọng nói đầy phẫn nộ hệt như mệnh lệnh của một bà hoàng của tôi lại vang lên lần nữa.
Không chỉ đám phóng viên, ngay cả ánh mắt của Thôi Hy Triệt cũng tụ lại trên người tôi.
Tôi nhếch môi lên với vẻ nắm rõ hết tất cả, nở nụ cười lạnh lẽo:
"Thiên Ảnh tuyệt đối sẽ không giải thể!"
Nhìn qua