Tác giả: Hà Niệm Vãng Hề
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1503 lượt.
g có tư cách được hạnh phúc
~ ~ ~
Cuối tuần, An Thành đến thành phố G, Hân Nhan ở nhà một mình.
Trong bầu không khí như ẩn chứa nguy hiểm chập chùng, khiến cô đau đầu không thôi.
Mở TV lên, xem phim truyền hình mà chẳng có tí hứng thú nào cả, cô cảm thấy buồn bực. Muốn gọi điện thoại cho Tô Vãn, lại nhớ đến gần đây cô ấy cũng vì chuyện với Hàn Phong mà đau đớn vô vọng.
Khi anh ta nói lời này, giọng điệu vô cùng bình thản, lại ý vị sâu xa.
“Anh nói vậy là sao?” Hân Nhan khó hiểu.
“Vì An Thành, em không tiếc đối đầu với toàn bộ Kha gia sao? Em nghĩ dựa vào em, viết một bức thư nặc danh có thể khiến anh chịu thua à?”
Hân Nhan suy nghĩ một lúc, mới hiểu được ý của Cẩn Niên, cảm thấy thực buồn cười: “Anh cho rằng là tôi làm? Cẩn Niên, đừng nghĩ tôi và anh đều xấu xa như nhau.”
Cẩn Niên cười giễu: “Cho dù không phải em, cũng là An Thành hoặc là Dư Thiếu Phi, có gì khác nhau chứ?”
Cô trầm mặc không nói.
Có lẽ là do Thiếu Phi, bọn họ phát hiện chân tướng nên bắt đầu trả thù.
Cẩn Niên thấy cô không trả lời, lại nói tiếp: “Hân Nhan, một khi đã như vậy, không bằng chúng ta tự kết thúc đi. Chuyện Dư Quyền Chính, cũng chỉ là bắt đầu trò chơi mà thôi. Anh biết em cố chấp, đến bây giờ còn không chịu thua anh, anh đành phải chơi tiếp với em đến cùng. Cái anh có chính là thời gian cùng với tính nhẫn nại.”
Trái tim Hân Nhan run lên: “Anh còn muốn làm chuyện gì nữa?”
Giọng điệu anh ta ung dung, như đang thủ thỉ tâm sự với cô: “Chuyện gì à? Hay là em tự chọn đi, dự án xây dựng chung cư mới ở Hải Nam, hay là nhà máy của ba dượng em? Ồ, quên nói em biết, ba dượng em đầu tư thất bại, xém chút nữa phải bồi thường toàn bộ gia sản, nếu anh không cứu ông ta, có lẽ những ngày cuối đời của mẹ em sẽ phải sống đầu đường xó chợ, hoặc là phải trốn nợ, sống chui sống lủi.”
Trong nháy mắt, hai tay Hân Nhan nắm chặt, móng tay như cắm vào da thịt. Quả nhiên Cẩn Niên hiểu rõ cô, anh ta biết làm thế nào để ép cô đến bước đường cùng, cho đến khi không còn đường lui mới thôi.
Đây đúng là một trò chơi không có thắng mà chỉ có thua.
Bỗng dưng nhớ tới Tiểu Nhã đã từng nói một câu: “Trả thù như vậy chẳng lẽ vui vẻ sao? Người như thế không có tư cách có được hạnh phúc”.
Trong lòng Hân Nhan đã rõ, cô chỉ còn cách lựa chọn thỏa hiệp.
Nếu An Thành và Thiếu Phi đã biết chân tướng, thì với tính cách của hai người họ, họ sẽ ăn miếng trả miếng đến cùng với Cẩn Niên, khiến trò chơi này kéo dài dai dẳng. Có lẽ là công khai cạnh tranh trong kinh doanh, nhưng cũng có thể là ngấm ngầm hãm hại. Đến cuối cùng, tất cả mọi người đều đắm chìm trong khoái cảm trả thù nhau, khiến càng nhiều người chịu tổn thương và gây ra tổn thất nặng nề, kết quả là chẳng ai có được hạnh phúc.
Nếu vậy thì hãy để cô kết thúc hoàn toàn trò chơi này đi.
Hân Nhan vô cùng bình tĩnh, thật lâu sau, cô thản nhiên nói: “Anh đang ép tôi phải hận anh, Cẩn Niên.”
“Anh tin trên đời này sẽ không ai vô duyên vô cớ lại hận kẻ khác”, anh ta tỏ ra đạo mạo, vẫn là Kha thiếu gia phong độ lịch thiệp trước kia, “Em suy nghĩ cho kĩ đi, rồi đến nhà anh tìm anh. Trước bảy giờ tối, đừng đến muộn, tính kiên nhẫn của anh có hạn.”
Cô cười khẩy: “Khỏi phải suy nghĩ gì cả, bảy giờ tôi đến tìm anh.”
Cẩn Niên sững sờ, sau đó mỉm cười: “Được, anh chờ em.”
Lòng đầy xót xa, tựa như giấy Tuyên bị nhuộm một lớp mực tàu dày, từ từ lan lộng ra.
Cúp điện thoại, Hân Nhan gọi cho Thiếu Phi. Cô muốn biết rõ một chuyện.
“Hân Nhan.”, giọng nói Thiếu Phi có chút mệt mỏi.
“Cậu vẫn ổn chứ, Thiếu Phi?” Hân Nhan không nghe thấy chút khác thường gì trong giọng cậu ta, ít nhiều cũng yên tâm hơn.
“Tôi không sao, cô không cần lo lắng cho tôi. Anh họ giúp tôi rất nhiều, chuyện của ba tôi cũng sẽ nhanh chóng được giải quyết thôi.”
Nghe cậu ta nói như vậy, trong lòng Hân Nhan cũng kiên định hơn. Chuyện Kha thị không phải do Thiếu Phi làm, cậu ấy còn chưa biết chân tướng.
Cô nói: “Vậy tốt rồi.”
Hai người đều im lặng một lúc. Yên lặng đến nỗi tai có thể nghe được tiếng đập của mạch máu.
Thiếu Phi muốn cúp điện thoại: “Còn gì nữa sao?”
“Thiếu Phi.” Hân Nhan bỗng nhiên kêu tên cậu ta.
“Sao?”
Hân Nhan nhắm hai mắt lại, có cảm giác mệt mỏi: “Xin lỗi.”
Thiếu Phi ngẩn ra, vừa cười vừa đáp: “Khó hiểu thật đấy, xin lỗi chuyện gì thế?”
Nước mắt Hân Nhan đã tuôn rơi, cũng may là gọi điện thoại, bên kia không nhìn thấy được bộ dạng chật vật của cô bây giờ: “Chuyện của ba cậu, tôi không giúp được gì hết…”
Thiếu Phi thở dài: “Hân Nhan, có đôi khi cô thực sự rất ngốc. Khó trách ông anh họ tôi nói cô giống như một con rùa vậy, thích gánh vác chuyện người khác, cho đến khi bị đè chết mới thôi. Chuyện của ba tôi, cô không cần lo lắng, cũng đừng tự trách, dù cô có giúp hay không, thì chuyện này cũng liên quan gì đến cô cả.”
Hân Nhan cũng không nói thêm gì nữa, lẳng lặng cúp điện thoại.
Hoang mang ngồi trên sô pha, tâm trí cô hoàn toàn trống rỗng, đôi lúc kỷ niệm xưa lại ùa về, rồi lại bỗng nhiên biến mất, cô chẳng thể giữ lại. Cũng không