Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nồng Nàn Vị Yêu

Nồng Nàn Vị Yêu

Tác giả: Hà Niệm Vãng Hề

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1502 lượt.

muốn giữ lại, bởi vì cô sợ hãi quá khứ. Bất kể là tốt, xấu hay bình thường, cô đều sợ hãi.
Sau một lúc lâu, cô mới đứng dậy, nước mắt trên mặt giờ đây đã khô, hàng lệ hằn sâu. Cô đi vào trong nhà vệ sinh rửa mặt, nước lạnh giội vào mặt, mang theo cảm giác lành lạnh, thẩm thấu vào từng tấc da thịt.
Chuông di động lại vang lên.
Tên An Thành nhấp nháy trên màn hình.
Cô không nghe máy.
Buổi tối bảy giờ, cô đúng giờ đến trước cửa nhà đầy xa hoa của Cẩn Niên.
Trước khi ra khỏi cửa cô cũng nghe được chút tin tức về Kha thị. Trên mạng có một nhóm người công khai lên án, chỉ trích mạnh mẽ chính sách hà khắc công nhân của tập đoàn Kha thị. Đến năm giờ chiều, Kha thị tuyên bố, bài viết chỉ là lời vu cáo, và sẽ đưa kẻ tung tin đồn nhảm ấy chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Kha gia lúc này, đúng thật đang rất khốn đốn.
Cẩn Niên mở cửa, vẫn áo mũ chỉnh tề, khuôn mặt không có tí gì lo lắng cuống cuồng cả.
Anh ta mỉm cười: “Em đã đến rồi.”
Đưa cô vào cửa, rồi sau đó đem cô ôm vào ngực, như thể một vật quý giá bị thất lạc từ lâu rốt cục cũng tìm lại được, anh ta rất vui sướng, hít lấy mùi thơm trên người cô: “Anh chờ em rất lâu rồi, Hân Nhan.”
Tiếng nói nỉ non nhẹ nhàng, tựa như khúc hát ru bé thơ.
Hân Nhan để mặc cho anh ta ôm lấy cô, không nói tiếng nào.
Một lúc lâu sau, rốt cục anh ta cũng buông cô ra, nắm tay cô, nhè nhẹ hôn, dịu dàng hỏi: “Anh có chuẩn bị rượu vang đỏ, em có muốn uống một chút không?”
Hân Nhan lại cười khô khốc, rút tay mình ra, sau đó bắt đầu cởi cúc áo trên áo khoác của cô.
Cẩn Niên ngỡ ngàng, vội ngăn cô lại: “Em muốn làm gì?”
Cô vẫn mỉm cười lạnh nhạt như vậy, bình thản nói: “Làm chuyện anh muốn làm. Chúng ta không phải đang giao dịch đó sao?”
Cổ áo đã cởi hết nút, khuôn ngực căng tròn da thịt trắng như tuyết he hé.
Cẩn Niên nhíu chặt mày thành đường thẳng: “Em cho rằng giữa chúng ta chẳng qua chỉ là giao dịch thôi sao?”
“Chẳng lẽ không phải à?” Hân Nhan lại duỗi tay ra, cởi bỏ cúc áo sơmi của Cẩn Niên, từ trên xuống dưới, từng cái từng cái một, động tác của cô rất nhẹ dàng, rất thong thả, như đang hoàn thành một nghi thức cổ xưa nào đó, “Tôi chẳng hề có chút tình cảm gì với anh, anh cũng hiểu rõ mà.”
Nháy mắt, cúc áo anh ta chỉ còn lại hai nút cuối cùng chưa tháo, hơn nửa khuôn ngực cường tráng đã lồ lộ.
Anh ta bỗng dưng bắt lấy tay cô, miệng nhếch lên đầy lạnh lẽo, cười gằn một tiếng: “Em muốn chọc tức anh sao?”
Cô thản nhiên giương mắt nhìn: “Thì sao? Chẳng lẽ anh sẽ tha cho tôi sao?”
Anh ta nheo cặp mắt nguy hiểm kia lại, lập tức túm lấy tay cô, hung hăng ném cô xuống sô pha, rồi nằm đè lên, cười khẩy nói: “Anh sẽ làm ngay chuyện mà anh muốn làm.”
Anh ta dùng sức xé rách quần áo của cô.
Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng quần áo bị xé toạc vang vọng.
Anh ta hôn một cách thô lỗ, giống như một con sư tử đột nhiên bị chọc giận, chỉ muốn thô bạo mà cắn xé con mồi. Đôi bàn tay đánh đàn dương cầm kia từng làm cho Hân Duyệt thích nhất, giờ đây đang sờ soạng khắp người cô, bây giờ cũng đàn nhưng không phải là một khúc nhạc du dương nữa, mà là một khúc nhạc lộn xộn những tiếng rên rỉ đau đớn.
Cô cũng không giãy dụa, mặc anh ta muốn làm gì thì làm.
Lúc bắt đầu, cô mím chặt đôi môi mình, đôi môi mỏng của anh ta chà xát môi cô, nóng bỏng như lửa đốt, mạnh mẽ cắn lấy. Thậm chí cả khi mùi máu xộc vào cánh mũi, anh ta vẫn muốn tiếp tục, không ngừng hôn lấy hôn để môi cô, mà cô từ đầu đến cuối vẫn mím chặt môi. Cuối cùng, anh ta cũng nổi giận, không thể nhẫn nại thêm nữa, hung hăng nắm chặt cằm của cô, cô cảm thấy đau, rên rỉ một tiếng, rốt cục anh ta cũng thực hiện được ý định của mình, đầu lưỡi lập tức tiến vào, luồn lách vào khoang miệng của cô.
Phút chốc, hàng lệ tuôn trào nơi khoé mi của Hân Nhan, chảy xuống đến bên môi, lại chảy vào trong cánh môi bị Cẩn Niên hôn.
Anh ta nếm phải vị mặn chát, thân thể bỗng cứng đờ.
Cuối cùng, anh ta buông cô ra, cởi áo sơmi của mình cởi ra, chu đáo đắp lên người cô.
Cầm lấy gói thuốc lá trên bàn, anh ta rút ra một điếu thuốc, châm lửa, hít mạnh một hơi, cười thê lương: “Xin lỗi, Hân Nhan, anh không muốn ép buộc em. Cái anh muốn là trái tim em, chứ không phải chỉ cơ thể em.”
Hân Nhan mặc áo sơmi của anh ta vào, lui đến góc sô pha, ôm mình co ro, không nói tiếng nào.
Anh ta vươn tay, muốn vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, cô lại nghiêng đầu tránh.
Tay anh ta liền khựng lại giữa lưng chừng.
Ngượng ngùng rút tay về, anh ta rít một hơi thuốc dài nhả khói, rồi nói: “Tại sao vậy, em vẫn không thể mở lòng với anh sao? Rốt cục là anh thua An Thành ở điểm nào?”
Cô vẫn im thin thít.
Anh ta vẫn cười: “Em càng như vậy, anh càng không muốn buông tay. Từ nay em cứ ở đây đi, nhưng mà em yên tâm, chỉ cần em không muốn, anh tuyệt đối sẽ không gặp mặt em.”
Di động Hân Nhan đổ chuông.
Màn hình thông báo là An Thành gọi.
Cẩn Niên nhìn thoáng qua, ánh mắt tối sầm lại.
Hân Nhan đưa tay lấy di động, lại bị Cẩn Niên giành lấy trước.
Cô lại lặng lẽ thu tay về, để mặ