Tác giả: Thiên Lại Thần Thoại
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1479 lượt.
chủ đề, vẫn chưa trả lời vấn đề của anh đâu, muốn đi hay không hả?”
“Đi, đương nhiên là muốn đi, chỉ là không phải bạn gái của cậu, mà là của mình!“ Hạ Cẩm Hiên lười biếng nói, tuyệt không nể tình.
“Này, làm gì lại quyết định giúp em?” Thái Gia Tuyền cao giọng kháng nghị, hiển thị rõ uy phong cọp mẹ, các nhà hàng ở Đức đã quen với việc yên tĩnh, liền đưa tới một mảnh chú ý, vì vậy cô lúng túng cúi đầu.
“Nỗi nhớ nhà vào những mùa lễ càng tăng thêm gấp bội, thời điểm này chính là mùa Trung Thu, đã định quên đi, nhưng giờ đây em đã nhớ, vậy hẳn nên cùng mọi người vui vẻ qua mùa lễ hội này, bằng không, một mình em cứ đứng sụt sùi ở trong nhà khóc nhè, sẽ làm người khác càng thêm lo lắng đấy.” Hạ Cẩm Hiên nói đạo lý xong, lại làm cho Thái Gia Tuyền cảm động một hồi.
“Ừ, em muốn đi.” Thái Gia Tuyền ngoan ngoãn gật đầu một cái.
“Ai, vậy làm bạn gái tôi thế nào?” Tề Minh ủ rũ cúi đầu.
“Em muốn đi, em có thể làm bạn gái của anh.” Thái Gia Tuyền xấu xa liếc Hạ Cẩm Hiên một cái, nói: “Em mới không cần làm bạn gái của anh ta đấy.”
Hạ Cẩm Hiên nheo mắt lại, nhìn Thái Gia Tuyền uy hiếp, Thái Gia Tuyền không chút cử động, vùi đầu ăn cơm.
Lúc ăn xong bữa tối từ nhà hàng bước ra ngoài, trời đã tối rồi, đèn mới lên rực rỡ, Hạ Cẩm Hiên trầm ngâm một hồi, nắm lên “móng Cún Con“ của Thái Gia Tuyền đi về phía trước. Cũng không phải phương hướng về nhà, là khu náo nhiệt ở hướng ngược lại.
“Này, anh lại muốn làm gì? Thật coi em là chó của anh à? Muốn dắt đi hướng nào?” Thái Gia Tuyền kháng nghị nói.
“Đi mua lễ phục.” Hạ Cẩm Hiên lời ít mà ý nhiều.
“Cùng đi cùng đi.” Tề Minh có vẻ hết sức hưng phấn: “Tiểu Tuyền Tuyền mặc lễ phục nhất định rất đẹp mắt.”
. . . . . .
Hạ Cẩm Hiên mang theo Thái Gia Tuyền đi vào một cửa hàng thời trang, cửa hàng to thế nhưng chỉ có một hàng y phục treo trong một cái tủ kiếng to, có thể thấy rõ từng cái một, cửa hàng càng thêm có vẻ trống trải. Mà gần khu vực cửa sổ thì bố trí giống nơi nghỉ ngơi là phòng cà phê có thể đọc sách và tạp chí.
“Nơi này vừa nhìn liền biết không phải nơi em nên tới.” Thái Gia Tuyền nhỏ giọng lầu bầu.
Nữ nhân viên phục vụ nhiệt tình tiếp đãi bọn họ. Hạ Cẩm Hiên hỏi: “Có lễ phục thích hợp với cô ấy không? Cần dùng vào tuần sau.”
“Gấp như vậy, đặt làm sẽ không kịp, chỉ có thể chọn trang phục may sẵn ở bên trong.” Nữ nhân viên phục vụ nhìn lên nhìn xuống đánh giá Thái Gia Tuyền một chút, sau đó lấy vài món lễ phục trên giá áo giới thiệu: “Có thể xem thử mấy bộ này. Bộ này là David mới thiết kế, tên gọi Miss, màu sắc tương đối sâu sắc, mặc vào sẽ rất hấp dẫn, thích hợp cho những buổi tiệc quan trọng; còn có cái này, trắng thuần khiết, tên liền kêu là white, là tác phẩm đòi hỏi phải có kỹ thuật tốt, mới vừa được trao giải thưởng ở tuần lễ thời trang Paris, cùng vị tiểu thư này khí chất tương đối thích hợp. . . . . . Những bộ này đều là trang phục thiết kế hạn chế trên toàn thế giới.”
Thái Gia Tuyền nghe được như rơi vào trong sương mù, cả người không được tự nhiên, hận không thể kéo hai người kia nhanh rời đi.
“Thử xem mấy bộ này một chút thôi. Chúng ta uống cà phê đi.” Hạ Cẩm Hiên thoải mái nhàn nhã chọn vài món, đưa cho Thái Gia Tuyền, sau đó ý bảo Tề Minh đi khu nghỉ ngơi uống cà phê.
Thái Gia Tuyền chọn món đó là lễ phục thanh thuần đặt tên là “White“, vào phòng thử quần áo, sau khi tiến vào chuyện thứ nhất chính là lật bảng giá, tiếc nuối chính là, cư nhiên không có! Chỉ có giới thiệu nhãn hiệu thiết kế trang phục: “Bọn họ là đang làm nghệ thuật hay là đang bán quần áo đây.” Trong lòng oán trách một câu, bất đắc dĩ mặc vào người.
Cửa hàng rất chu đáo thiết kế phòng thử đồ ngay cạnh khu nghỉ ngơi, Hạ Cẩm Hiên cùng Tề Minh có thể ở một bên uống cà phê, vừa thưởng thức Thái Gia Tuyền thử quần áo. Nghĩ đến loại bố trí này chính là vì tiếp đãi những người đàn ông đáng thương đi cùng.
“Tiểu Tuyền Tuyền bình thường luôn mặc quần áo rộng rãi, đến mùa hè thì đều mặc cái áo khoác thật to, lần này rốt cuộc có thể thưởng thức một chút.” Tề Minh rất là mong đợi.
“Vóc người của cô ấy đẹp lắm.” Hạ Cẩm Hiên khẳng định nói.
“Làm sao cậu biết?”
“Bởi vì mình đã ôm qua.” Hạ Cẩm Hiên cười đắc ý, tựa hồ vẫn còn nhớ cái gì.
“Oa, vậy mình càng nên xem thêm một chút.” Tề Minh có chút không thể chờ đợi.
Cửa phòng thử quần áo mở ra, Thái Gia Tuyền rất không tự nhiên đi ra ngoài, nhìn về phía cái gương lớn trước mặt. Trong lúc nhất thời ba người đều ngây dại. Mặt trái xoan thanh thuần xinh đẹp, tóc dài đen nhánh rủ xuống, hợp với váy ngắn công chúa trắng như tuyết, tơ lụa ở mép váy vừa đúng tôn lên đường cong đôi chân thon dài, eo thon thân tựa như được tạo ra với chi tiết ôm sát hoàn hoàn mỹ mỹ của chiếc váy. Lúc này Thái Gia Tuyền như một người đẹp bước ra từ trong tranh.
Nữ nhân viên phục vụ hiển nhiên cũng nhìn ngây người, gương mặt kinh ngạc: “Trời ạ, quá phù hợp, giống như là được thiết kế riêng cho cô vậy.”
“Tôi trước kia cảm thấy em như một đứa nhóc chưa lớn, bây giờ nhìn lại. . . Tôi sai lầm rồi. . .” Tề Minh ngơ