Tác giả: Thiên Lại Thần Thoại
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341476
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1476 lượt.
chững chạc.
“Tiểu Tuyền Tuyền, đừng thẹn thùng nữa, đi ra đi.” Tề Minh xoay người trở lại giọng điệu cợt nhã thường ngày, hướng về phía Thái Gia Tuyền trong xe đưa tay ra, hình tượng chững chạc mới vừa thành lập liền sụp đổ ầm ầm.
Thái Gia Tuyền bất đắc dĩ, chỉ đành phải xuống xe, nhưng vừa đưa tay, móng cún con liền bị Hạ Cẩm Hiên từ buồng lái vòng lại đây kéo tới. Sửng sốt một chút, Thái Gia Tuyền hướng về phía Tề Minh bất đắc dĩ cười cười, bước ra cửa xe.
Hôm nay Thái Gia Tuyền dĩ nhiên mặc bộ lễ phục hoàn mỹ màu tím đậm, càng thêm kinh ngạc chính là, bình thường tóc dài rủ xuống, lúc này lại biến thành gợn thật to lãng mạn, gương mặt khéo léo đáng yêu như vậy hiển nhiên đã được chuyên viên trang điểm qua, khiến cô trở nên đáng yêu đồng thời tăng thêm phần quyến rũ.
Mà Hạ Cẩm Hiên của hôm nay, Thái Gia Tuyền chưa nhìn thấy bao giờ, lễ phục thủ công màu đen, cắt xén vừa đúng, thân hình ưu nhã mà cao ngất. Thái Gia Tuyền từ nhỏ đến lớn luôn luôn cho là đồ tây của đàn ông thế nào cũng chỉ cùng một dáng vẻ, nhưng bây giờ cái quan niệm này đã triệt để bị phá vỡ. Lúc Hạ Cẩm Hiên mặc lễ phục này vào, quả thật so với người mẫu còn kinh người hơn, bởi vì khí chất của anh, không phải người nào cũng có thể có, anh trời sanh chính là làm cho không người nào có thể sơ sót tồn tại. Ở cổ áo là cà vạt tơ tằm màu tím, không ngờ cùng lễ phục Thái Gia Tuyền thật xứng đôi.
Ba người nhàn nhã vào thang máy lên lầu tám, ở cửa phòng tiệc, Hạ Cẩm Hiên cuối cùng buông lỏng móng cún con của Thái Gia Tuyền ra, vươn cánh tay của mình hơi cong lại như một quý ông, ý bảo cô khoát tay vào khuỷu tay anh. Nhưng là. . . . . . Nhưng là ở bên kia Thái Gia Tuyền, Tề Minh cũng không chịu yếu thế theo sát làm ra động tác giống nhau.
Hạ Cẩm Hiên uy hiếp nhìn chằm chằm Tề Minh, Tề Minh lẽ thẳng khí hùng, lấy chỉ có ba người bọn họ mới nghe thấy âm lượng nói: “Mình mặc kệ, Tiểu Tuyền Tuyền đáp ứng mình trước ~“
“Cậu có nhiều bạn gái, sao không tùy tiện mang theo một người đi!“ Hạ Cẩm Hiên kháng nghị cậu ta cưỡng từ đoạt lý(*).
(*)Cưỡng từ đoạt lý: như già mồm át lẽ phải.
Nhưng Thái Gia Tuyền đưa ra đôi tay, mỗi tay khoác ở một bên, mặt ngây thơ mĩm cười nói: “Như vậy là có thể rồi.”
Ba người, bất luận đặt ở nơi nào, đều là nhân vật làm người khác chú ý, như lúc này, phút chốc cái cửa lớn phòng tiệc kia mở ra, mọi người lại nhìn thấy một mỹ nữ, đồng thời kéo theo hai đẹp trai siêu cấp, ba người ưu nhã đi vào phòng tiệc, này là một kỳ cảnh cơ hồ hấp dẫn sự chú ý của cả phòng. Phóng viên vẫn canh giữ ở cửa, vốn cũng sẽ không bỏ qua cho người nào đến dự tiệc, nhưng lúc này, lại một dạng như lên máu kích thích, đột nhiên hưng phấn cuồng nhấn play.
Thái Gia Tuyền bị đèn flash chớp nhanh có chút không biết làm sao, Hạ Cẩm Hiên săn sóc nghiêng người ngăn trở đám phóng viên, lôi kéo Thái Gia Tuyền đi tới một góc ít người. Thái Gia Tuyền liền buông lỏng tay Tề Minh ra, mà mấy đàn ông trung niên thấy Tề Minh bị rớt lại, nhiệt tình tiến lên tiếp đón.
“Hô, thật là dọa người.” Thái Gia Tuyền hít sâu một hơi, mới phát hiện ra Tề Minh bị rớt lại, vội quay đầu lại nhìn quanh.
“Này, không nhìn ra, Tề Minh không chỉ riêng được các người đẹp hoan nghênh, liền đàn ông trung niên cũng thích anh ấy.” Thái Gia Tuyền không hiểu nói.
“Em không phải là không biết chứ? Ba của cậu ấy là Tề Chính Nam, những người đó đương nhiên là muốn nhân cơ hội nịnh bợ rồi.”
“Tề Chính Nam. . . Là ai?” Thái Gia Tuyền mê mang.
“. . . . . .” Hạ Cẩm Hiên im lặng: “Bộ trưởng Thương vụ, ông của cậu ấy cũng là mang xx chức lớn, tóm lại nhiều thế hệ nhà của cậu ấy đều làm quan chức, hơn nữa chức vị đều không thấp.”
“Hả? Hoàng thân quốc thích?” Thái Gia Tuyền trợn to hai mắt.
“Xem như thế đi.” Hạ Cẩm Hiên liếc cô một cái.
“. . . . . . Một người so với một người còn có bối cảnh hơn.” Thái Gia Tuyền trầm ngâm một hồi, lại nói: “Em làm sao lại gặp phải hai người các anh?”
Hạ Cẩm Hiên vừa bực mình vừa buồn cười, cái gì gọi là “gặp phải“ (*) rồi hả ? Chẳng lẽ còn coi bọn họ như bọc quần áo hay sao? “Em nói bậy nữa, tháng này 300 Euro cũng không có.”
(*)Than thương: có nghĩa là bày ra, mở ra và gặp phải (thường chỉ việc không vừa ý) nên làm cho anh Hiên thấy mình như bọc quần áo.
“Ha, ý tứ nói anh cái này khá tốt? Các anh có bối cảnh này rồi, cư nhiên keo kiệt chỉ cho em 300 Euro.” Thái Gia Tuyền chu cái miệng nhỏ nhắn, mặt giả bộ tức giận, ánh mắt mang theo cười lại khó có thể che giấu.
“Vậy em muốn bao nhiêu?” Hạ Cẩm Hiên bị chọc vui.
“Tối thiểu là thêm số không.”
“Ừ, nhưng là phí tiêu vặt mỗi tháng của anh cũng mới số kia. Ba anh quản lý rất nghiêm.” Hạ Cẩm Hiên ngược lại rất là thẳng thắn.
“Cái gì? Anh mỗi tháng lại có nhiều tiền tiêu vặt như vậy!“ Thái Gia Tuyền lấy làm kinh hãi, cô chỉ là thuận miệng nói một chút, không nghĩ tới người ta một tháng lại đủ cho mình ăn cả một năm.
“Làm ơn, tại sao có thể gọi tiền tiêu vặt, anh còn muốn nuôi chó nha.” Hạ Cẩm Hiên lại biến đổi pháp xx.
Thái Gia Tuyền trợn mắt há mồm, dườ