Tác giả: Thiên Lại Thần Thoại
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341463
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1463 lượt.
gì?”
“Anh chính là người nhu nhược, anh sợ cô ấy biết sẽ rời bỏ anh, cho nên anh tình nguyện tổn thương cô ấy cũng không muốn đối mặt thực tế. Anh thậm chí không muốn tin tưởng tình cảm của cô ấy!“ Kinh nghiệm lăn lộn tình trường cùng quan trường nhiều năm, Tề Minh mắng Lâm Phong không chút nể nang nói trúng ngay tim đen của anh.
Lâm Phong rất hùng hồn nói lại: “Phải, tôi là hèn nhát, tôi không có dũng khí. Anh yên tâm, nếu như anh thật lòng thích Tiểu Tuyền, chỉ cần anh hứa sẽ vĩnh viễn đối xử tốt với cô ấy, tôi tuyệt đối sẽ không xen vào giữa hai người!“
Tề Minh ngẩn người, im lặng nhìn anh: “Tôi lười giải thích với anh.” Quay sang Thái Gia Tuyền: “Giường 3 Phòng điều trị số 7!“ Vừa nói vừa xoay người đi về phòng điều trị số 7 của Lâm Nhã Khiết. (cái này ta đoán do trong nghề…ta trùng hợp cũng làm VLTL…nên biết cô bé này chỉ có thể nằm mà điều trị… nên chỉ có thể dịch thế.)
Người luôn tự cao tự đại như Lâm Phong thế mà bị anh ta cư nhiên không thèm để ý, giận đến mức muốn đánh người. (anh này xung ghe…què mà đòi đánh người ta…hì…hì) Nhưng anh vẫn cố nhịn xuống kéo Thái Gia Tuyền, đi ra cổng.
Thái Gia Tuyền theo bản năng quay người, không ngờ cô dễ dàng tránh thoát. Hai người không khỏi đứng chết trân tại chỗ.
“Tay của anh. . . . . .” Thái Gia Tuyền sững sờ hỏi.
“Vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, bây giờ không thể giữ chặt được em. . . . . .” Lâm Phong bất đắc dĩ nói. Lúc trước khi tình cảm bọn họ còn nồng, Thái Gia Tuyền thích anh ôm cô xoay vòng vòng. Lâm Phong nói lời này là muốn hồi tưởng lại khoảng thời gian đẹp của họ.
Thái Gia Tuyền trong lòng nhức nhói, nhẹ nhàng cầm tay anh lên, dịu dàng vuốt ve các ngón tay của anh, giống như muốn vuốt lên vết thương đau đớn của anh. Đôi tay này, đã từng thắng được giải thưởng ngoại khoa “Cây dao vàng“ (giống cây kéo vàng…hì..hì), mà bây giờ, lại mang đến tổn thương nặng nề thế.
Lâm Phong nhìn thật sâu vào ánh mắt Thái Gia Tuyền, tràn đầy ấm áp yêu thương cùng hoài niệm. Tiểu Tuyền của anh đã trưởng thành, trên khuôn mặt mất đi vẻ trẻ con mập mạp ngày trước càng trở nên mê người, thầm lộ ra vẻ quyến rũ của người phụ nữ.
“Tại sao lại bị như vậy?” Thái Gia Tuyền nhẹ nhàng hỏi.
“Tai nạn xe cộ, hai ngày sau sinh nhật của em.”
“Chính là ngày thứ hai anh đưa em quả cầu thủy tinh?”
Lâm Phong gật đầu một cái: “Khớp xương nát vụn gãy xương cẳng tay, dứt gân, dập cơ. . . Cho tới giờ, anh chỉ dùng sức một chút cũng run lẩy bẩy.”
Thái Gia Tuyền òa khóc thương tâm: “Anh nói anh phải đi Bắc Kinh học cách thức giao tiếp với thân nhân, làm em còn lên Bắc Kinh đi tìm.”
“Anh nói là anh mới xuống sân bay em nhớ không? Khi xe hơi đụng phải, trong nháy mắt trong đầu anh chỉ toàn là hình ảnh của em, anh sợ rằng sẽ không thể gặp lại em nữa.” Lâm Phong đau đớn nhớ lại.
Tề Minh quay lại phòng điều trị số 7 của Lâm Nhã Khiết, thấy bác sĩ đang điều trị cho Lâm khiết Nhã hết sức nghiêm túc nên cũng không làm phiền. Lấy điện thoại di động gọi cho Hạ Cẩm Hiên mách: “Hiên, thằng nhóc này còn chưa tới đây, người con gái của cậu sắp bị người ta cướp mất kìa!“
Đầu dây điện thoại bên kia dĩ nhiên không thể hiểu rõ được tình huống: “Sao?”
“Thái Gia Tuyền, cô ấy tìm được Lâm Phong rồi, lần này thật sự tìm thấy! Tên nhóc kia lại tự nhiên ở trong trung tâm phục hồi chức năng, cứ thế đụng phải.” Tề Minh hạ giọng xuống trầm ổm hơn giống như đang kể chuyện.
Im lặng nửa ngày trời, Hạ Cẩm Hiên ruốt cuộc cũng trả lời: “Chủ nhật tôi sẽ đến.”
“Tôi có thể giúp cậu canh chừng Tiểu Tuyền, nhưng không thể canh chừng lòng của cô ấy, chính cậu phải đến thôi.” Tề Minh cũng chỉ có thể tận lực.
“Không có gì, em đi trước tìm bạn em.”
“A, là người bạn cũng làm vật lý trị liệu tại đây sao?”
“Dạ.” Thái Gia Tuyền trả lời, quay người đi đến phòng điều trị số 7 giường 3.
Lâm Phong không cam lòng đuổi theo, giựt lấy điện thoại trong tay Thái Gia Tuyền, không đợi Thái Gia Tuyền kịp phản ứng, trực tiếp dùng điện thoại của cô gọi vào số của mình, khi điện thoại reo mới trả lại điện thoại cho cô: “Đây là số của anh. Hứa với anh đừng bỏ mặc anh.”
Thái Gia Tuyền nhận lấy điện thoại di động của mình với vẻ mặt hờ hững, xoay người bước đi, việc này làm cho Lâm Phong đau lòng như vỡ nát tim. Bọn họ thật không cách nào quay lại như trước hay sao?
Mà trong đầu Thái Gia Tuyền lúc này là hình ảnh của Hạ Cẩm Hiên nổi giận, còn một người khác khiến cho cô đau lòng không dứt chính là Lâm Phong, hình ảnh của hai người đàn ông cứ thế lẩn quẩn trong đầu khiến cho trong lòng Thái Gia Tuyền đầy mâu thuẫn, và rối rắm đến không thở nổi.
Lâm Phong trở lại nhà trọ ở Berlin, ngây ngốc nhìn điện thoại di động đến ngẩn người, lúc nãy anh cứng rắn giành được số điện thoại. Khuôn mặt đẹp trai sáng như ánh mặt trời của mấy năm trước, lúc này lại viết đầy bi thương. Đêm đã rất khuya rồi, nhưng điện thoại di động cũng không có vang lên. . .
Bên kia, Hạ Cẩm Hiên căn bản không có ăn cơm tối mà giữ nguyên quần áo nằ