XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc

Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc

Tác giả: Thiên Lại Thần Thoại

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341471

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1471 lượt.

kệ.”
“. . . . . . Cái đó, em, bọn họ. . . . . .” Thái Gia Tuyền ấp úng nửa ngày, cuối cùng gục đầu nhận thua.
“Về nhà đi, đây là lúc bọn họ không cần có kỳ đà cản mũi.” Hạ Cẩm Hiên cong cong khóe miệng, câu “Kỳ đà cản mũi“ một câu mà hàm ý chỉ hai người mà một người nữa chính là Tề Minh.
“Nếu cô ấy đi làm vât lý trị liệu ở Berlin em muốn đi cùng…“ Thái Gia Tuyền nghĩ một lát nhìn Hạ Cẩm Hiên dè dặt nói.
Hạ Cẩm Hiên nhíu mày hỏi: “Em đi làm gì? Có thể giúp được gì sao?”
“Vì em là nữ, sẽ dễ dàng trong mọi chuyện. Dù sao Tề Minh cũng là nam.”
“Thế nhưng Tề Minh và cô ấy có quan hệ sẽ kết hôn.”
“Nhưng Lâm Nhã Khiết chưa đồng ý. Vả lại, bọn họ cũng mới quen, tình cảm sao có thể phát triển nhanh như vậy chứ. Có thể do hấp dẫn trong thời kỳ vừa mới yêu vẫn chưa hết thôi.” Thái Gia Tuyền nghiêm túc phân tích.
“Hừ, bọn họ quen hơn một năm! Hấp dẫn trong thời kỳ vừa mới yêu gì gì đó chỉ có người có thần kinh giống em mới có thôi!“ Hạ Cẩm Hiên bất đắc dĩ khẽ hừ một tiếng, có chút bực mình.
“Ai chà, anh đừng hẹp hòi như vậy mà, em chỉ đi vài ngày, dàn xếp cho cô ấy ổn thỏa em sẽ về. Mấy ngày đó anh nhớ tự mình ăn uống đầy đủ nha. Quần áo dơ mặc xong thì vứt ra giỏ giặt, để em về sẽ giặt, như thế xem như tạm ổn mà phải không?” Thái Gia Tuyền cười lấy lòng.
“Tùy em, ngày mai nói chuyện với Tề Minh ấy, cậu ta chắc chắn sẽ rất vui.” Hạ Cẩm Hiên bất đắc dĩ nhượng bộ: “Trước khi đi nấu vài món bỏ tủ lạnh cho anh là được!“






Máy bay đáp xuống sân bay thủ đô Berlin, Thái Gia Tuyền đẩy Lâm Nhã Khiết ra khỏi sảnh lớn, Tề Minh kéo túi du lịch thật to, trên lưng đeo thêm một cái ba lô.
“Nhã Khiết cậu đã tới Berlin chưa? Nơi này thật đẹp. Mình lần đầu tiên tới đấy.” Ngồi ở trên xe taxi, Thái Gia Tuyền hưng phấn nói .
“Thôi đi, mình đã đến không biết bao nhiêu lần.” Lâm Nhã Khiết đã có lại sức sống thường ngày, ít nhất hiện giờ cũng đang tranh luận cùng Thái Gia Tuyền.
“Đúng rồi, cậu vẫn chưa trả lời mình câu hỏi lúc nãy trên máy bay. Thành thật khai báo, hai người bắt đầu từ lúc nào?” Thái Gia Tuyền thiếu chút quên mất tra hỏi việc này.
“Cậu đi mà hỏi anh ấy, hỏi mình làm gì. . .” Lâm Nhã Khiết có chút nhăn nhó.
“Tôi cùng Nhã Khiết xin nghỉ rồi.” Tề Minh trả lời.
“Nghỉ học? Sao không bảo lưu? Mà sao mình không biết gì. . .” Thái Gia Tuyền có chút ngạc nhiên.
“Ừ, chỉ là nếu xin bảo lưu quá lâu sẽ không được, vả lại còn phải thi đấu.” Lâm Nhã Khiết trả lời.
“A, vậy mình về sau có thể bảo lưu không?”
“Câu xin bảo lưu làm gì? Rảnh rỗi nhỉ?” Lâm Nhã Khiết liếc cô một cái.
“Chỉ là hỏi thôi không được à...? Có tin không mình bỏ mặc cậu ở đây!“ Thái Gia Tuyền phản kháng.
“Này hiếp một bệnh nhân, không có phong độ! Cậu không lo cho mình, mình còn có Tề Minh!“ Lâm Nhã Khiết không chịu yếu thế.
Hai cô này mà hợp lại cùng nhau là cả ngày líu ríu. Tề Minh nhìn Lâm Nhã Khiết hiện giờ tinh thần tốt hơn, thoáng thở phào nhẹ nhõm, nhất là câu “Còn có Tề Minh đó“, khiến cho anh trong lòng không khỏi có ý thức trách nhiệm: “Tốt lắm, hai người đừng có lộn xộn nữa, Tiểu Tuyền tới giúp tôi cất đồ, chúng ta phải nhanh lên một chút còn đến trung tâm hồi phục chức năng.”
. . . . . .
Bọn họ đi đến trung tâm hồi phục chức năng tốt nhất của thành phố Berlin, một nhân viên trung niên chừng 40 tuổi đón tiếp bọn họ, nghe ông ta nói tại đây tập trung toàn bộ bác sĩ hồi phục chức năng giỏi nhất tại Đức, lần này Tề Minh đã vận dụng không ít mối quan hệ của mình để đến được đây.
Kế tiếp bọn họ đi tổng kiểm tra, có kết quả liền họp hội chẩn, cùng bệnh nhân phân tích giải thích, lên kế hoạch chữa trị cùng thời gian luyện tập. Thái Gia Tuyền là bác sĩ, nên có hứng thú đi theo học hỏi các bài tập vận động phục hồi chức năng này, nhưng lại không hề cảm thấy hứng thú với lý luận của họ. Vì vậy chuồn êm ra ngoài, ở phía ngoài phòng vận động chức năng nhìn quanh, dù sao ở trong đó có người đang hướng dẫn các động tác hồi phục chức năng khiến hấp dẫn tầm mắt Thái Gia Tuyền .
Nhưng khi cô đi đến phòng cuối cùng, Thái Gia Tuyền nhìn thoáng qua một, giống như bị điện giật đứng yên một chỗ khẽ run lên
Cứng ngắt quay đầu, nhìn vào bên trong phòng luyện tập kia, trong khoảnh khắc đó cô không thể tin vào ánh mắt của mình. . . . . .
“Rắc rắc“, Thái Gia Tuyền cũng không biết mình đẩy cửa ra từ lúc nào, vô tri vô giác đi vào.
Bên cạnh cửa sổ dưới ánh mặt trời, người đàn ông trên cánh tay phải gắn các cực điện, an tĩnh nhắm mắt dưỡng thần, cảnh tượng đẹp trước mắt đến mức khiến Thái Gia Tuyền cảm thấy lóa mắt. Đến lúc khóe miệng nếm được vị mằn mặn của nước mắt, Thái Gia Tuyền mới tỉnh khỏi cơn mơ.
Tiện tay lau đi nước mắt, hít một hơi thật sâu, đè nén không khóc thành tiếng.
“Học trưởng.” Thái Gia Tuyền nhẹ nhàng gọi, giống như sợ nếu gọi quá lớn sẽ phải tỉnh mộng.
Người đàn ông đang điều trị kia nhíu mày một cái, ngay sau đó lại dãn ra, nhưng không mở mắt.
“Đầu đá. . .” Thái Gia Tuyền lại đổi cách gọi, giọng nói lớn h