Tác giả: Thiên Lại Thần Thoại
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341468
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1468 lượt.
ơn mang theo nức nở.
Người đàn ông đó chợt mở mắt, không thể tin quay đầu lại nhìn Thái Gia Tuyền gần trong gang tấc: “Tiểu Tuyền, thật sự là em, anh cứ tưởng mình lại nghe nhầm. . . . . .”
Thái Gia Tuyền đã khóc đầy mặt nhìn Lâm Phong, cô chỉ khóc suốt khóc suốt, không biết nên nói gì, nên làm gì.
Lâm Phong muốn đứng lên, lại bị mấy cái dây điện cực trên cánh tay phải quấn lấy, nhất thời không thể động đậy, gấp đến độ dùng sức ấn nút gọi bác sĩ khẩn cấp: “Tiểu Tuyền, em đừng đi!“
Đúng vậy, Thái Gia Tuyền hiện giờ thứ duy nhất nghĩ, chính là xoay người bỏ chạy, càng xa càng tốt, cô đã không biết nên làm thế nào đối mặt với Lâm Phong. Nhiều năm như vậy chờ đợi và tìm kiếm, cô lại chưa từng nghĩ tới nếu như có một ngày thật sự tìm được Lâm Phong, mình nên phản ứng thế nào.
Mà lúc này, cô đã chạy ra khỏi cửa phòng trị liệu, không mục đích cứ chạy về phía trước. Phía sau Lâm Phong gọi theo lo lắng: “Tiểu Tuyền, em quay lại đi!“
Thái Gia Tuyền cứ chạy thẳng thế là đụng phải một người, thân thể lảo đảo muốn ngã nhưng lại muốn tiếp tục chạy ra cửa chính.
“Em làm sao vậy?” Tề Minh bị đụng phải choáng váng hỏi, thấy Thái Gia Tuyền, thì vội kéo lại. Khi thấy nước mắt cô ràn rụa không khỏi ngẩn người rồi hỏi: “Tiểu Tuyền? Sao thế? Em nói cho anh biết có phải ai bắt nạt em?”
Thái Gia Tuyền lúc này mới phát hiện ra người mình đụng phải lúc nãy chính là bác sĩ nói chuyện cùng Tề Minh. Từ từ ngẩng đầu lên nhìn anh ta nhưng không nói gì chỉ lắc đầu muốn thoát khỏi.
“Tiểu Tuyền!“ Tiếng gọi của Lâm Phong từ sau lưng truyền đến, anh vừa đợi kỹ thuật viên đến tháo điện cực từ tay ra liền cấp tốc đuổi theo. Lúc này thấy Thái Gia Tuyền và Tề Minh, không khỏi ngơ ngác dừng lại cách đó chừng năm sáu bước, đứng đó mà kêu tên cô.
Lâm Phong thầm tự chế giễu bản thân: “Đúng vậy, cũng hơn ba năm, cô ấy nhất định là có bạn trai mới, không lẽ giống ngày trước sao?” Trong lòng vô cùng đau đớn nhìn hai người.
Lâm Phong Luôn luôn là người kiêu ngạo, vốn cho là mình có thể sẽ nhanh chóng từ bỏ, nhưng đã hơn ba năm cho đến giờ phút này anh vẫn luôn nhớ đến Thái Gia Tuyền, thỉnh thoảng luôn luôn ảo tưởng Tiểu Tuyền đang ở bên cạnh mình. Cũng vì thế mà vừa rồi khi Thái Gia Tuyền gọi anh lần đầu, anh không có mở mắt, nguyên nhân bởi anh lại tưởng là ảo tưởng của mình.
Tề Minh không hiểu nhìn Lâm Phong, quay sang hỏi Thái Gia Tuyền: “Em biết anh ta sao?”
Thái Gia Tuyền hai mắt đẫm lệ nhìn Lâm Phong, khẽ cắn răng, lắc đầu một cái.
Lâm Phong cảm thấy cõi lòng mình tan nát, Tiểu Tuyền không nhận anh, cô ấy không nhận anh!
Bước nhanh đến bên cạnh Thái Gia Tuyền, muốn đưa tay ôm cô vào lòng để giải bày tâm sự, nhưng lại ngại Tề Minh ở đây, anh không thể làm vậy, chỉ có thể bất đắc dĩ thu tay về, đau lòng nói: “Tiểu Tuyền, em đừng như vậy, chúng ta cùng nói chuyện được không?”
“Anh là Lâm Phong?” Tề Minh luôn là người thông minh, nhìn phản ứng của hai người, anh đoán biết được người đàn ông này là ai.
Lâm Phong ngẩn người, sau đó càng đau đớn hơn : quả nhiên, người đàn ông này cùng Thái Gia Tuyền quan hệ không bình thường, nếu không làm sao lại biết rõ chuyện giữa mình và Tiểu Tuyền?
Lâm Phong không nói gì chỉ nhìn Tề Minh, suy nghĩ một hồi, bất đắc dĩ gật đầu.
Tề Minh một tay kéo Thái Gia Tuyền đang khóc ra phía sau, phẫn nộ nói với Lâm Phong: “Anh vứt bỏ cô ấy ba năm, hiện giờ còn quấn lấy cô ấy? Xem như anh có khổ tâm, nhưng ba năm không chút tin tức, cũng quá đáng lắm!“
Lâm Phong dường như hoàn toàn tin chắc vào suy đoán của mình, nên lúc này không hề phản bác: “Đây là chuyện giữa tôi và cô ấy, dù tôi không còn là bạn trai của cô ấy nữa nhưng có nghe giải thích hay không phải do cô ấy quyết định.”
Trong hành lang của Trung tâm phục hồi chức năng không khí có vẻ căng thẳng thế nhưng người trong cuộc là Thái Gia Tuyền không hề lên tiếng mà chỉ lặng lẽ rơi lệ.
“Tiểu Tuyền, em không nhìn thấy anh mới vừa rồi đang làm gì sao?” Lâm Phong thấy Thái Gia Tuyền không có phản ứng, nhưng cũng không có tiếp tục chạy trốn, liền không quan tâm đến kẻ chắn ngang là Tề Minh mà bước đến nắm tay cô.
Thái Gia Tuyền nghe vậy, chợt nhớ tới, vừa rồi hình như nhìn thấy trên cánh tay phải của anh dán đầy điện cực, đây lại là trung tâm hồi phục chức năng, chẳng lẽ anh. . . . . .
Giống như suy đoán của cô, Lâm Phong lên tiếng: “Không sai, tay của anh không dùng được nữa, anh là người kiêu ngạo luôn không thể chấp nhận một việc như vậy, nhưng hiện giờ thứ gì anh cũng không có. Em liệu có thể yêu một tên phế nhân không?”
Không riêng Thái Gia Tuyền cả Tề Minh cũng cảm thấy kinh sợ, ba năm bỏ đi không từ biệt, nỗi khổ tâm âm thầm này hẳn là vì lý do này nên có thể hiểu.
Thái Gia Tuyền từ sau lưng Tề Minh bước ra, kích động nhìn Lâm Phong: “Anh tại sao không nói với em? Anh cứ đi như vậy, bỏ lại một mình em cả ngày suy nghĩ lung tung, sao lại làm thế?”
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, nói: “Anh không muốn em vì anh đau lòng, khổ tâm, anh khi đó là một người tàn phế, trừ liên lụy em, anh còn có thể làm