Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341609
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1609 lượt.
y tan sẽ thấy rõ trăng sáng. Vì thế em liền mài mãi mài mãi, hy vọng có một ngày mình có thể mài thành một cây kim, rồi có thể dễ dàng chạm vào tim anh. Nhưng bây giờ em mới phát hiện, em mài dũa nhiều năm như vậy chỉ khiến mình nhỏ mọn, thấp hèn, vẫn chẳng thể nào tiến vào bên trong bức tường vững chắc của anh..."
"Xin lỗi..."
Giọng anh rất mệt mỏi, câu "xin lỗi" này thay vì nói là lời xin lỗi thật lòng thì thà nói rằng anh muốn nhanh chóng xua đuổi cô đi chỗ khác thì đúng hơn.
"Em không muốn anh xin lỗi, bởi em sẽ không để cho anh được toại nguyện..."
Tống Tử Khâm nói khẽ, giống như đang lẩm bẩm, chợt cô ngẩng đầu
"Từ lúc đính hôn, anh liền vạch kế hoạch chờ đợi cô ta quay về và đá em qua một bên sao? Cho nên anh chưa bao giờ đụng vào em, anh thà đi tìm người phụ nữ khác cũng không tình nguyện chạm vào em, anh đính hôn với em chỉ vì muốn kích thích Đồng Nhan trở về mà thôi, đúng không?"
Tần Nhiên quay mặt đi.
"Tuy em hiểu, nhưng em vẫn luôn ôm hy vọng trong lòng, bởi vì anh và Đồng Nhan căn bản không thể quay lại, thật không thể hiểu nổi, chẳng qua anh chỉ dựa vào việc cô ta yêu anh,vì vậy sẽ không tính toán ân oán lúc trước, rồi quay lại bên cạnh anh sao? Huống hồ, 5 năm trôi qua, anh còn có thể đảm bảo được cô ấy còn yêu anh hay không? Đừng quên, bên cạnh cô ta còn có một Trác Chính Dương"
Trác Chính Dương dừng xe lại, im lặng, móc điếu thuốc trong túi ra, đang định châm lửa thì liếc nhìn Đồng Nhan ngồi bên cạnh rồi ném điếu thuốc trong tay qua một bên.
"Nhan Nhan..."
Anh lạnh nhạt nói.
Hệ thống sưởi trong xe mở vửa đủ, cô bỗng thấy buồn bực
"Em xuống trước, bây giờ khuya lắm rồi, anh không cần tiễn em..."
Trác Chính Dương xúc động chen ngang lời của cô, bất chợt to tiếng, ở trong xe nghe có vẻ cao vút
"Về chuyện này, em đừng mơ"
"Vì sao anh nhất định phải như thế, chẳng lẽ anh không hiểu sao, hai chúng ta không thể"
Cô nhìn Trác Chính Dương
"Em là một người phụ nữ đã có con"
"Vậy thì sao?"
Anh hỏi
"Miễn là anh bằng lòng, tất cả mọi chuyện anh đều sẽ giải quyết tốt"
Đồng Nhan cười nhạo, sau đó ngẩng đầu chăm chú nhìn Trác Chính Dương, con ngươi xinh đẹp của cô chợt sáng lên, lấp lánh như sao, có người nói cuộc sống khó khăn sẽ làm cho đôi mắt của người phụ nữ mất đi thần thái ban đầu, nhưng ánh mắt của cô cho dù trải qua 5 năm vẫn tràn đầy ánh sáng, vậy mà bây giờ trong đôi mắt ấy chỉ lóe ra sự giễu cợt lạnh nhạt.
Cô nói
"Đúng, không sao, chẳng qua là em không xứng với anh thôi, bây giờ xã hội hài hòa, mọi thứ đều coi trọng sự cân bằng, nhưng em và anh, chính là điều phá vỡ sự hài hòa đó...."
Trác Chính Dương nghe xong chỉ hận không thể bóp cổ cô, anh thật muốn bóp chết người phụ nữ này, anh thở gấp
"Anh không cho phép em khinh thường bản thân mình"
Đồng Nhan hơi sửng sốt, sau đó nói
"Có lẽ chẳng qua đây chỉ là em viện một lý do dễ nghe, quan trọng là, em không yêu anh"
Khóe miệng cô khẽ cười
"Có thể nếu nỗ lực thì một số chuyện sẽ trở nên dễ dàng, ví dụ sự chênh lệch về giai cấp, hay là việc em là một bà mẹ đơn thân, có lẽ em thực sự có thể bước vào cánh cửa Trác gia nhưng, có một số chuyện dù nỗ lực mấy cũng vô ích, giống như chuyện em không yêu anh"
Giọng của cô rất hờ hững, hơn nữa càng hờ hững bao nhiêu càng nhỏ nhẹ bấy nhiêu, nhỏ tới mức cô phải lập lại lần nữa
"Trác Chính Dương, em chưa từng thích anh, cho nên làm sao có thể cùng anh ở một chỗ chứ..."
Tay Trác Chính Dương đặt trên bả vai cô chậm rãi buông xuống, đầu anh quay qua nhìn cửa sổ xe, ánh trăng bên ngoài sáng tỏ, trong trẻo nhưng lạnh lẽo, một nửa khuôn mặt anh lúc sáng lúc tối.
Mãi lâu sau, anh mới nói
"Không sao..."
Câu "không sao" này của anh khiến cho đầu óc cô cứng đờ, trong tiềm thức của cô không nhận ra nổi câu "Không sao" này có phải là do anh chưa định nghĩa được những lời cô nói. Cô nói cô không thích, anh thấy không sao? Hay là nói, cô với anh dù có lý do trên vẫn không sao?
"Không sao, anh không quan tâm rốt cuộc em có thích anh hay không, miễn là em ở bên cạnh anh, như vậy là đủ..."
Anh nhìn cô
"Bởi vì anh can tâm tình nguyện, cho nên em đừng thấy nó là gánh nặng"
"Trác Chính Dương..."
Đồng Nhan nhìn anh nhưng không nói nên lời, trong ngực cô thấy chua xót, ở bên trong nơi ấy từ từ thít chặt, sau đó chậm rãi tạo thành những cơn đau, cơn đau trong cơ thể lại quay ngược lại.
Vì luôn được người khác giúp đỡ nên cô sẽ biết ơn, sẽ cảm động, nhưng rất ít khi giống như lúc này, cảm động tới hỗn loạn, cảm động đến mức bản thân cô thấy bất lực.
Cô im lặng rất lâu, Trác Chính Dương cũng không mở miệng nói chuyện, bầu không khí giữa cô và anh tĩnh lặng đến đáng sợ, cô dường như có thể nghe thấy tiếng đồng hồ trên tay anh chạy, cô không thể để cuộc đời của anh bị lãng phí, cô đã tự