Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341597

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1597 lượt.

g tâm"
Trác Chính Dương chợt cắn cái thìa trong miệng. Đồng Nhan kéo thìa lại, nhíu mày
"Trác Chính Dương, anh có thể trẻ con hơn nữa không?"
Anh nhả thìa ra, trong mắt chứa đựng niềm vui, mở miệng nói
"Nhan Nhan, em tới anh rất vui"
Đồng Nhan ngạc nhiên, sau đó tức giận nói
"Em chỉ tới xem anh chết chưa thôi, nhưng tai nạn như thế mà anh còn sống, anh đúng là sống lâu đấy..."
Trác Chính Dương khẽ mỉm cười
"Hôm qua anh rất lo lắng, lo rằng liệu em còn quan tâm tới anh nữa không..."
Nói đến đây, anh dừng lại
"Nhưng anh không hối hận khi nói cho em biết, bởi vì nếu như càng giấu, anh sẽ càng không có cơ hội"
Đồng Nhan khuấy cháo trong bát, chợt tiếng điện thoại vang lên, Trác Chính Dương do dự rồi đưa điện thoại lên.
"Mẹ..."
"Mẹ già, yên tâm đi, con không sao..."
"Không phải tới, con không giống như mẹ nói đâu, con không sao..."
"Gọi cô ta tới làm gì, danh thiếp của con bé ây lúc ẩn lúc hiện trước mặt con, thật khó chịu..."
"Được rồi, không nói nhiều nữa, con cần nghỉ ngơi, con cúp máy đây...."
...
Đồng Nhan đặt cháo một bên
"Em phải đi đây, em còn chưa xin phép nghỉ, bây giờ phải quay lại, anh nghỉ ngơi đi ..."
Trác Chính Dương ngẩng đầu nhìn cô
"....Được, vậy buổi tối khi nào tới thì mang thức ăn cho anh đi, cháo tẩm bổ này rất khó ăn"
"Chắc tối em bận"
"Có việc cũng phải tới"
"Trác Chính Dương, anh..."
"Đi đi, anh phải nghỉ ngơi"






Đồng Nhan vừa trở lại công ty thì bị quản lý mắng cho một trận, cô gật đầu lia lịa, chị quản lý thấy mắng không có ích gì cũng đành bỏ qua cho cô
"Về làm việc cho tốt đi"
Cô "Làm việc cho tốt" tới khi tan ca, lúc chuẩn bị về thì nhận được một tin nhắn của Trác Chính Dương: Buối tối anh muốn ăn lươn hấp, nhớ đừng cho gừng.
Đồng Nhan nhíu mày, soạn tin: "Em có việc, không thể tới". Nhưng suy nghĩ lại vẫn là nhắn cho anh một tin "Ừ". Trên đường đi tới trường tiểu học Hạnh Phúc đón Cách Lạp, cô tạt qua một siêu thị mua lươn. Khủng hoảng kinh tế ở thành phố A ảnh hưởng tới nhiều thứ, ví dụ một cân lươn đắt hơn hẳn 2 đồng.
Khi cô lên xe bus, TV trên xe đang chuyển qua một quảng cáo tìm vợ, cô gái ngồi phía trước cô hỏi bạn trai cô ta
Điện thoại Trình Mai Mai được kết nối, cô ấy nói chưa đón Cách Lạp, khi cúp điện thoại, cô bỗng nhắc nhở
"Có thể là Tần Nhiên không?"
Sau đó nói
"Nhan Nhan, chờ mình, mình với cậu cùng nhau đánh giết đến nhà bọn họ, đưa Tiểu Cách Lạp quay về"
Đồng Nhan suy nghĩ
"Cậu ở nhà chi viện đi, có chuyện gì mình sẽ gọi cho cậu"
Trình Mai Mai yên lặng, sau đó ấp úng nói qua điện thoại
"Được..."
Đồng Nhan tìm cô Lý, chủ nhiệm lớp Cách Lạp, cô Lý đang ngồi trong phòng làm việc trang điểm, thấy cô tới, nhiệt tình hỏi thăm cô có chuyện gì, cô hỏi có phải Cách Lạp đã được người khác đón không. Cô Lý suy nghĩ rồi nói
"Hình như được một người phụ nữ đón đi, cô ta nói mình là dì của Cách Lạp"
Trong lòng Đồng Nhan nóng như bị lửa đốt, cô đứng lên
"Cô Lý, cô là một cô giáo, tôi hy vọng cô có thể có trách nhiệm hơn, nếu con tôi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cô cứ chờ bị nghỉ việc đi"
Cô Lý bị dọa bởi khí thế của Đồng Nhan, không biết làm thế nào cho phải
"Tôi cứ tưởng...."
Đồng Nhan không thèm quan tâm tới cô ta nữa, đi thẳng ra khỏi phòng giáo viên, chạy tới tòa nhà Tần thị.
Cách Lạp có lẽ bị Tống Tử Khâm đón đi, cô bây giờ không có lòng dạ nào để suy nghĩ vì sao Tống Tử Khâm muốn đón Cách Lạp nữa, cô chỉ muốn nhanh chóng tìm được con trai mình. Cô không có số điện thoại của Tống Tử Khâm cho nên chỉ có thể tìm Tần Nhiên.
Trong tiềm thức của cô hiểu rõ, nếu như Tống Tử Khâm đón Cách Lạp đi thì chắc chắn do bà Tần ra lệnh, những chuyện như thế này Tần Nhiên đứng ra giải quyết thì dễ dàng hơn, suy cho cùng thời gian này Tần Nhiên cũng không hề xuất hiện trong cuộc sống của cô, nên đối với việc đột nhiên xuất hiện một đứa con trai này anh ta sẽ không làm quá đáng, bà Tần thì không như vậy.
-
Tới tòa nhà Tần thị, vào đại sảnh cô phải xuất trình giấy tờ tùy thân mới có thể đi vào trong, hai cô gái xinh như hoa đứng trước mặt cô, nhã nhặn nhắc nhở
"Cô à, xin lỗi, nếu không phải nhân viên, cần xuất trình giấy tờ, nếu không chúng tôi không thể để cô vào được, nếu cô nhất quyết đi vào, chúng tôi sẽ gọi bảo vệ"
Cô gái đứng ở đại sảnh nhẹ nhàng nói từng chữ, vô cùng dễ hiểu, sau đó tươi cười đúng mực ngăn cô lại.
"Tôi tìm Tần tổng có việc, cô nói với anh ta, tôi là Đồng Nhan, gọi anh ta xuống gặp tôi"
Đồng Nhan nói.
5 năm trước, cô là phu nhân Tần thị, ở Tần thị không ai là không biết cô, 5 năm sau, cô bị lễ tân giữ lại, cho rằng cô là người phụ nữ cố tình gây chuyện.
"Đồng Nhan..."
Tiếng gọi sau lưng hơi ngập ngừng, giống như đang thử thăm dò xem có đúng là cô hay không.
"Giám đốc Kỷ, xin chào.."
Lễ tân chào hỏi lễ phép với người kia.
Đồng Nhan quay người lại
"Dẫn tôi đi gặp Tần Nhiên"
Kỷ Dự Văn hơi do dự, sau đó cười với cô
"Đi theo tôi"