Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341603

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1603 lượt.

ần quyến rũ"
Đồng Nhan cười, không trả lời, cô gái trước mặt rất đẹp, cũng rất kiêu căng, khi cô ta đánh giá mình, trong lòng cô có một sự thật không muốn thừa nhận , Đồng Nhan cô tự ti, dù cho cô giả bộ thản nhiên, cũng không che giấu được, sự tự ti của cô mãnh liệt xông tới.
"Theo anh lên lầu"
Trác Chính Dương kéo cô qua, tập tễnh dẫn cô lên phòng mình trên lầu.
-
"Nếu thấy khó chịu thì chúng ta về nhà"
Anh nói với cô
Cô lắc đầu
"Em không sao"
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, trên cây ngô đồng cao lớn chỉ còn lại vài cái lá vàng, lung lay, sau một trận gió, trên cành cây lại càng ít lá.
"Ba nói gì với em?"
Anh do dự, hỏi.
"Ba Trác bảo em chăm sóc cho anh thật tốt, nếu đã kết hôn rồi thì ông muốn chúng ta tôn trọng cuộc hôn nhân của mình. nghiêm túc với nó"
Cô cười nói.
Trác Chính Dương khẽ cười
"Ông già thực sự nói vậy?"
Đồng Nhan
"Sao giả được"
Trác Chính Dương "Xì" một tiếng, sau đó ngả người nằm xuống phía sau, tiện tay kéo Đồng Nhan xuống, hai người cùng nhau nằm trên giường lớn.
Anh quay mặt nhìn cô, trầm mặc nói
"Nếu thấy vất vả phải nói cho anh biết, anh bây giờ là người đàn ông của em, có trách nhiệm và nghĩa vụ làm cho em vui vẻ"
Đồng Nhan híp mắt, lo lắng nói
"Chỉ là trách nhiệm và nghĩa vụ thôi sao?"
Trác Chính Dương trở mình, chống người lên, nhìn cô, trong mắt tràn đầy ý cười, giọng dịu dàng, khêu gợi
"Đương nhiên, hơn nữa, còn là can tâm tình nguyện..."
Sau đó từ từ cúi người, chóp mũi anh chạm vào chóp mũi cô.
Trong đầu Đồng Nhan trống rỗng trong giây lát, giống như TV đột nhiên đứng hình, trắng xóa như tuyết.
Mắt Trác Chính Dương thoáng có tia thất vọng, định nâng cơ thể dậy thì Đồng Nhan đã quàng hai tay lên, giữ đầu anh, khẽ nâng người rồi hôn lên môi anh.
Chú thích:
[1'> Cây ngô đồng Pháp :Cây ngô đồng nước Pháp có tên gọi khác là "huyền linh mục", do thế cây rất đẹp, lá dầy, sinh trưởng nhanh và có tác dụng làm sạch không khí nên được người dân trong thành phố trồng rất rộng rãi, nó còn có tên gọi rất đẹp là "hoàng đế của những loại cây hành đạo".






Cô hôn không được thành thạo, hơn nữa lại dè dặt, nhưng Trác Chính Dương vô cùng phối hợp với cô, vẫn chống đỡ cơ thể, nhìn cô, trong mắt tràn đầy trêu chọc, giống như có ý định làm khó dễ cô. Khi cô muốn tước vũ khí đầu hàng, một tay anh gắt gao giữ chặt đầu cô, mạnh mẽ hôn, anh nhanh chóng đổi khách thành chủ.
Nụ hôn này tốn thật nhiều khí lực, hơi thở của anh phả vào cô, lan tỏa khắp các nơ ron thần kinh của cô, cô thân mật siết chặt lưng anh, cố gắng phối hợp, không biết từ lúc nào, nụ hôn đã trở nên cẩn thận.
Một hồi lâu, Trác Chính Dương buông cô ra, điều chỉnh hơi thở hổn hển, bờ môi đẹp khôi phục như cũ, anh dừng lại, đôi mắt đen nhánh chợt lóe lên
"Nhan Nhan, biểu hiện vừa rồi của em khiến anh khá hài lòng"
Mặt của Đồng Nhan khẽ đỏ lên, cô đẩy thân thể anh ra, đứng dậy, tuy quần áo của hai người chẳng hề hở hang thiếu vải, nhưng anh vừa mới nằm trên người cô nên cô vẫn có thể cảm giác được cơ thể anh nảy sinh biến hóa. Nhưng lúc quan trọng vẫn kiềm lại được.
"Thời gian thích ứng dài bao lâu phải tùy thuộc vào biểu hiện của em"
Đồng Nhan
"..."
Đến giờ ăn cơm tối, chị Ngô lên gọi cô và anh xuống,trước lúc đó, cô và anh vẫn luôn ở trong phòng, anh gối đầu lên đùi cô xem một quyển tạp chí Kinh tế tài chính, cô buồn chán xem một quyển album ảnh, chợt ánh mắt cô dán vào mấy tấm hình, Trong hình là một cô bé mười lăm mười sáu tuổi, buộc tóc đuôi ngưa, nụ cười trên mặt còn pha chút non nớt.
Trác Chính Dương nghiêng người liếc qua quyển album trong tay cô, thản nhiên nói
"Em bây giờ hơi gầy"
Dừng lại, nhìn ánh mắt Đồng Nhan không vui
"ANh thích em có da thịt một chút, vì vậy dáng dấp em như trước đáng yêu hơn"
Đồng nhan 囧.
-
Lúc cô và Trác Chính Dương đi xuống, mẹ Trác Chính Dương - Triệu Mộng Dịch, vẫn chưa về, ông Trác tuy không nói gì, nhưng từ nét mặt của ông có thể đoán được ông không vui. Trác Chính Dương tỏ vẻ không có chuyện gì, lôi kéo cô ngồi vào bàn, hoàn toàn bỏ quên sự tồn tại của một người khác, Lam Tây Nhạc.
Cô ngồi bên cạnh Trác Chính Dương, cúi đầu ăn cơm, thỉnh thoảng đáp lời ông Trác vài câu, bề ngoài không coi là vui vẻ, ấm áp nhưng cũng xem như hài hòa, dĩ nhiên điều kiện đầu tiên là cô phải làm ngơ cô nàng Lam Tây Nhạc đang quang mình chính đại đánh giá mình.
Ăn cơm tối xong, ông Trác đề nghị bọn họ đêm nay ngủ lại, nhưng Trác Chính Dương từ chối thẳng thừng, sau đó anh lại lôi kéo cô ra cửa. Lúc Đồng Nhan lên xe, hơi băn khoăn, sau đó nói với Trác Chính Dương
"Em muốn về thăm nhà một chút"
Trác Chính Dương suy nghĩ rồi gật đầu đồng ý. Nhà cô hồi xưa cũng ở trong quân khu này, Trác Chính Dương lái vòng vèo qua mấy khúc cua là đến. Anh bấm cửa kính xuống hộ cô, cô ngắm nhìn bên ngoài, chợt phát hiện bây giờ ngay cả dũng khí xuống xe cũng không có, cô ngắm nhìn kỹ rồi nói
"Chúng ta về thôi, thật ra cũng chẳng có gì đẹ