Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341587
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.
p..."
Trác Chính Dương im lặng, sau đó lấy một chiếc chìa khóa từ trong túi ra, thả vào tay cô
"Khi nào quyết định đến thì nói với anh"
Cô nói
"Được"
Vì sao Trác Chính Dương có chiếc chìa khóa này cô không cần hỏi, anh đối với cô quá tốt, việc anh làm vì cô đã quá quá nhiều rồi.
-
"Nếu chúng ta đã kết hôn, đêm nay chuyển tới nhà anh đi"
Anh dừng xe, quay đầu nói với cô
Đồng Nhan
"........Được"
Trác Chính Dương khẽ cười
"Anh giúp em dọn đồ, nhân tiện đón Cách Lạp..."
"Chân anh bây giờ chưa tiện, em đi một mình là được rồi"
Trác Chính Dương trầm mặc
"Vậy cũng được, anh ở đây chờ em"
Đồng Nhan bật cười, xuống xe. Trác Chính Dương lại nói thêm một câu
"Phải nhanh lên nhé"
-
Đồng Nhan rời đi một lúc, điện thoại của anh vang lên, anh nhấc máy, nhấn nút nghe.
"Có kết quả sao?"
Anh hỏi
Một hồi sau, anh nói
"Dù sao không được rút dây động rừng. Lão hồ ly Tống gia càng lúc càng thắt chặt đề phòng, cậu dựa theo kế hoạch ban đầu mà làm là được"
Trác Chính Dương một tay đỡ lấy điện thoại, vừa xoay người nhìn ra cửa xe, vì nhiệt độ chênh lệch giữa trong và ngoài xe nên trên mặt kính xe phủ lên một lớp sương mờ. Ngón tay thon dài của anh để lên cửa xe, viết mấy chữ.
"Tần Nhiên cũng đã truy xét chuyện này?"
Khóe miệng anh nhếch lên
"Bây giờ hắn ta làm chuyện này, đúng là quá muộn, nhưng..."
Anh liếc nhìn chữ "Đồng Nhan" trên cửa xe, thản nhiên nói
"Hắn ta đúng là người tàn nhẫn nhỉ, Tống Hà Kiến xem như sắp thành cha vợ hắn, hắn vẫn muốn ra tay với lão, hắn ta nghĩ làm vậy, cô ấy sẽ tha thứ cho hắn sao, thật nực cười"
-
"Cái gì?"
Trình Mai Mai không tin nhìn Đồng Nhan
"Cậu và Trác Chính Dương đã đăng ký?"
Đồng Nhan
"Đăng ký"
Giọng Trình Mai Mai kích động
"Nhan Nhan chết tiệt, cậu có bị phản ứng phụ của thuốc không đấy, đăng ký kết hôn không giống như xếp hàng lấy số ở bệnh viện đâu, hai người thật là...."
Cô trong chốc lát không nghĩ ra từ để miêu tả, cứng họng.
"Thật là ngang bướng"
Cách Lạp tiếp lời Trình Mai Mai, ôm ngực nhìn Đồng Nhan
"Đồng Nhan, mẹ rốt cục làm được một chuyện có tiền đồ rồi đấy"
Đồng Nhan nói với Cách Lạp
"Thu dọn hành lý của con đi, chúng ta dọn tới nhà ba Trác của con"
Trình Mai Mai kéo tay Đồng Nhan
"Cậu đi thật à?"
Đồng Nhan nghĩ nghĩ
"So với việc Trác Chính Dương tới đây ở, mình nghĩ mình và Cách Lạp qua nhà anh ấy hợp lý hơn"
Trĩnh Mai Mai bĩu môi
"Có chồng liền quên bạn, vong ân phụ nghĩa, chưa từng thấy kẻ nào không công bằng, tuyệt tình như cậu"
Đồng Nhan bật cười
"Nếu không mình bảo Trác Chính Dương chuyển tới đây nhé"
"Đừng, nơi này của chúng ta không chứa chấp nổi Đại Phật như anh ta "
Trình Mai Mai vội lắc đầu, từ chối
"Cậu vẫn nên dọn đi cùng anh ta đi, mình cũng được yên tĩnh một chút"
Đồng Nhan xem thường
"Mấy ngày nay, Thiệu Vũ Hành để cho cậu được yên tĩnh à?"
Sắc mặt Trình Mai Mai mất tự nhiên, lẩm bẩm, sau đó nhìn Đồng Nhan
"Mình quyết định bắt đầu tìm người để thân mật"
Động Nhan bị ý tưởng bốc đồng này của Trình Mai Mai làm cho giật mình
"Cậu và ai thân mật?"
"Đàn ông"
Trình Mai Mai lời ít ý nhiều
"Cậu thiếu đàn ông...."
"Bà đây thiếu đàn ông lâu rồi"
Trình Mai Mai nói
"Mình cảm thấy mình nên đi ra ngoài nhiều một chút, ngắm nhìn thế gian, cảm nhận đàn ông bên ngoài, sau đó gả cho một người tốt"
Cô nàng dừng lại nhìn Đồng Nhan
"Vấn đề của cậu cũng được giải quyết rồi, mình không thể chần chừ nữa, cần phải tốc chiến tốc thắng"
Đồng Nhan
"Cậu và Thiệu Vũ Hành?"
"Nhìn những người đàn ông khác nhiều hơn mới có thể phát hiện ra Thiệu Vũ Hành căn bản chỉ là một đứa trẻ to xác khoác cái mác tinh anh mà thôi"
-
Cô và Cách Lạp thu dọn đồ đạc, sau đó đi tìm Trác Chính Dương. Khả năng thích ứng của Cách Lạp rất mạnh, đối với việc cô bất chợt gả cho Trác Chính Dương, phản ứng của nó chỉ có mấy chữ này
"Trời sắp bão à mà mẹ muốn lập gia đình, may mà mà chọn được người tốt để gả, con cũng được \' con quý nhờ mẹ\'"
Trác Chính Dương có một căn nhà ở khu trung tâm thương mại thành phố, sau khi anh dọn ra ngoài ở, chỉ một mình ở đây, ít khi quay về Trác gia, trừ khi bà Trương đích thân tới, mời anh về nhà.
Trác Chính Dương dựa vào cánh cửa màu đen, cợt nhả với Cách Lạp
"Con trai, ba dẫn con đi xem phòng của con nhé"
Khi cô và Cách Lạp đến, Trác Chính Dương gọi người tới sửa sang lại một phen, hiệu suất làm việc thật đáng kinh ngạc, vừa mới một lúc, căn phòng mang hơi thở của bé trai đã hoàn thành. Cách Lạp rất hài lòng về một hàng Transfomers để trong tủ kính, nó ôm bắp chân bị thương của Trác Chính Dương
"Con đúng là \'Con quý nhờ mẹ mà\' "
Đồng Nhan xếp quần áo vào tủ trong phòng Trác Chính Dương,chiếc tủ rất lớn, bên trong la liệt quần áo của anh, sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, bên trên treo một hàng âu phục, đủ loại áo sơ mi các màu, phía dưới là một ngăn kéo nhỏ, bên trong để cà vạt, đồng hồ đeo tay. Phía dưới cùng, Đồng Nhan hấp tấp nhìn, khuôn mặt ửng hồng, c