pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341591

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1591 lượt.

thích cái đấy"
Khóe miệng Trác Chính Dương khẽ cười, sau đó chỉ vào một cái bát có hoa văn tương tự trên kệ
"Lấy một bộ chim uyên ương nghịch nước kia đi"
Đồng Nhan nhìn theo tay anh. nét mặt tối sầm, dừng một chút rồi nói
"Đó không phải là uyên ương nghịch nước, mà là long phượng báo điềm lành"
"Long phượng thì long phượng, dù sao cũng là một đôi...."
"..."
Hôm nay, đồ gia dụng làm bếp đang có một chương trình khuyến mãi, nếu tổng số tiền chi tiêu vượt quá 2000 tệ, người mua hàng sẽ được tặng một máy làm sữa đậu nành, vượt 5000 tệ được tặng một cái lò nướng. Kết quả tối hôm ấy, bọn họ ôm về một lò nướng và hai máy làm sữa đậu nành.
(1NDT ~ 3490 VND ; 2000 NDT ~ 6980000; 5000 NDT ~ 17450000)
Trác Chính Dương đứng ở quầy điền địa chỉ giao hàng, viết xong đưa tờ hóa đơn đưa cho nhân viên bán hàng, còn cười với chị bán hàng một tiếng. Chị bán hàng là một phụ nữ trung niên khoảng 40 tuổi, mà Trác Chính Dương cứ khăng khăng trông chị này vẫn còn trẻ, còn mê hoặc người lắm, vì thế trước khi họ đi, chị bán hàng đặc biệt tặng cho họ một đôi tạp dề tình nhân.
-
Thắng lợi lớn trở về, cô đã mệt lắm rồi, vào nhà xem Cách Lạp, nó đã ngủ nhưng vẫn còn ôm Transformers vào lòng. Đồng Nhan cẩn thận lấy đồ chơi trong lòng nó ra, đặt trên đầu giường, rồi đi ra.
Lúc cô đi ra, Trác Chính Dương đã vào phòng tắm, nhìn căn phòng xa lạ rộng rãi, cô bỗng nhiên cảm thấy hơi bối rối. Cô đi tới bên ghế salon cạnh cửa sổ sát đất ngồi xuống, tùy tiện cầm một cuốn sách lên xem. Cô rất bất ngờ, cuốn sách trong tay cô là một quyển sách giáo khoa ngữ văn tiểu học, trên sách giáo khoa có nét chữ quen thuộc, cô lật trang đầu tiên, trên đó nắn nót viết hai chữ "Đồng Nhan"
Cô chợt nhớ, hồi cô học tiểu học có một lần làm mất sách giáo khoa ngữ văn, lo lắng vô cùng, về sau cha dỗ cô, đưa cho cô một quyển sách y hệt, cô mới nín khóc và mỉm cười.
Khóe miệng Đồng Nhan nhếch lên, hóa ra quyển sách này bị anh giấu đi. Hồi đó, cô và Trác Chính Dương là bạn thân, cũng là một đối tác tốt nhất.
"Nghĩ gì mà xuất thần thế"
Trác Chính Dương từ phòng tắm đi ra, hỏi.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, cười trêu chọc
"Nghĩ tới một kẻ trộm sách"
Trác Chính Dương cũng khẽ cười, vừa lau tóc ẩm ướt, vừa đi về phía cô
"Ai bảo em thả con rùa đen nhỏ của anh nuôi đi"
Đồng Nhan suy nghĩ, nhìn bộ dạng Trác Chính Dương hùng hồn, khinh thường nói
"Đó là bởi vì trên mai con rùa viết tên của em..."
"Ha ha..."
Trác Chính Dương ngồi bên mép giường, cười cô
"Nhan Nhan, em còn nhớ không, ngày trước em có một biệt danh, gọi là con rùa đen nhỏ nhỉ...
Đồng Nhan liếc nhìn Trác Chính Dương, đôi mắt anh đang cười, bên trong đôi mắt ấy tràn đầy tình cảm, nhờ đèn đường hắt vào, ánh mắt anh càng thêm sáng. Vừa tắm xong khiến cho giọng nói của anh thêm mê hoặc lòng người. Anh chỉ vô tình đùa một câu, lại khiến cả khuôn mặt cô ửng đỏ.
Trong lòng cô thầm mắng một câu "Yêu nghiệt", rồi đứng lên đi tắm.
Cô tắm xong đi ra, Trác Chính dương đang đeo kính xem báo, thấy cô, mặt đỏ lên, sau đó anh để tờ báo sang một bên
"Anh đã làm ấm chăn rồi ..."
Những lời này khiến trong lòng cô ấm áp.
Trác Chính Dương lúc đeo kính, trông cực kỳ đẹp trai nhã nhặn, khi tháo kính xuống làm lộ ra đôi mắt phượng hơi nhếch lên, trong mắt tỏa ra sự lười biếng, lưu manh.
Cô chậm rãi đi tới bên giường, sau đó chui vào trong chăn, bên trong quả nhiên rất ấm, điều hòa trong phòng mở vừa đủ, tắm xong đi ra cũng không thấy lạnh, nhưng nhiệt độ trong chăn vẫn khiến cô kinh ngạc. Nhiệt độ trong chăn khiến mặt cô đỏ lên. Căn phòng chỉ bật một ngọn đèn ngủ màu vàng ở đầu giường, ánh sáng rất nhẹ nhàng, chiếu vào mặt cũng không cảm thấy khó chịu, ngược lại khiến người ta an tâm. Cô bình tĩnh nhìn anh
"Chúng ta..."
"Ngủ đi..."
Cô ho khan đến nỗi mặt đỏ bừng.
Ánh mắt anh dịu dàng, sau đó thò tay tắt đèn. Ngọn đèn vừa tắt, hai người chìm trong sự trầm mặc, chân của cô không cẩn thận đụng vào chân anh, cả người cô lập tức cứng ngắc, cô khẩn trương đến mức tay nắm chặt một góc chăn.
"Ha ha..."
Trác Chính Dương khẽ mỉm cười, sau đó tay lôi kéo, ôm cô vào trong ngực mình
"Ngủ đi, nếu cơ thể cứ cứng nhắc thế này, mai mạch máu sẽ không lưu thông được đâu"
"Vâng..."
Đồng Nhan khẽ đáp.
Trác Chính Dương im lặng, sau đó chậm rãi nói
"Tuy anh quả thực rất nóng ruột, nhưng anh sẽ đợi tới khi nào em sẵn sàng, nhưng với một điều kiện ......."
Anh dừng lại một chút
"Đừng làm loạn..."
Đồng Nhan vòng tay trước ngực anh, trong lòng mùi vị gì cũng đều có, cô tự hỏi mình một vấn đề nghiêm túc: Cô có biểu hiện ra bộ dáng "Không muốn" chỗ nào nhỉ?
-
Hôm sau, Trác Chính Dương đưa Cách Lạp đi học, rồi đưa cô đi làm, cô ngơ ngác đi tới phòng làm việc, đã trễ nửa giờ, dù sao cũng đã nộp đơn từ chức, đến muộn một chút cũng chẳng trừ bao nhiêu tiền thưởng, bây giờ chuyện ấy không còn ý nghĩa gì với cô nữa rồi.
Tuy hôm nay cô đến muộn nhưng có đôi khi những chuyện tốt luôn có thể vô lý phủ xuống đầu người ta, giống như muốn p