Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341605
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1605 lượt.
ô không biết rốt cuộc định lực của mình mạnh mẽ khác người cỡ nào, ngăn cuối cùng tủ quần áo chính là để quần lót của đàn ông, tất cả đều cùng một nhãn hiệu.
Tủ quần áo vốn là tủ đôi, cộng thêm quần áo của cô, hai bên tủ quần áo so ra thì bên của cô ít tới đáng thương. Trác Chính Dương nửa ngồi nửa nằm trên giường nói với cô
"Thay quần áo đi, tý nữa chúng ta đi mua một ít đồ đạc"
Cô hỏi
"Mua gì?"
Trác Chính Dương nhẫn nại trả lời cô, tâm tình vô cùng tốt
"Cuộc sống vợ chồng cần thứ gì nhiều nhất hả, vừa rồi em cũng để ý rồi đấy, ở đây chúng ta thiếu nhiều thứ, phòng bếp ngay cả xoong, nồi, bát đĩa, thìa cũng không có, nếu nữ chủ nhân ngôi nhà đã tới thì vài thứ kia nhất định phải đầy đủ"
Đồng Nhan
"Anh lấy em tới nấu cơm cho Trác thiếu anh à..."
Trác Chính Dương thong thả đáp
"Nhan Nhan, sao em có thể xem nhẹ mình vậy chứ, tác dụng của người vợ đâu chỉ để nấu cơm, em có thể nói tới rất nhiều công dụng khác, chẳng hạn như.."
Anh mờ ám cười, mặt mũi đều mang ý hài hước.
Đồng Nhan phớt lờ anh, sắp xếp xong đồ đạc, cô cầm chiếc áo khoác màu kem định mặc vào thì được một đôi tay mạnh mẽ ôm vào lòng, cằm anh đặt trên vai cô, khiến cho cô hơi ngứa ngáy.
"Đừng làm loạn, em phải thay quần áo..."
Cô nói
"Chờ chút, chúng ta đừng mặc bộ này, đổi bộ khác..."
Trác Chính Dương nói xong, dường như làm ảo thuật, mở ra một ngăn tủ khác, bên trong bày rất nhiều quần áo của phụ nữ. Anh lấy một bộ đưa cho cô
"Mặc bộ này đi, anh muốn nhìn dáng vẻ em khi mặc bộ này"
Đồng Nhan nhận lấy bộ đồ trong tay anh, quần áo trong ngăn tủ đều mới tinh, lại còn là kiểu dáng mùa đông mới nhất.
"Hôm qua anh gọi người tới chuẩn bị, anh nghĩ, ngày mai căn phòng này nhất định có nữ chủ nhân đến"
Trác Chính Dương đứng sau lưng cô giải thích
Đồng Nhan cười thoải mái
"Vừa rồi em còn tưởng, quần áo này là của bạn gái cũ anh để lại..."
Trác Chính Dương khuôn mặt biến sắc
"Em..."
"Nên vừa rồi em thấy hơi mất mát"
Cô ngẩng đầu nói
Khuôn mặt Trác Chính Dương giãn ra, lời cô vừa nói khiến tâm tình của anh tốt lên vài phần. Đột nhiên, anh dường như nghĩ ra điều gì, nhẹ nhàng than thở nói
"Đồng Nhan, em có biết không, dù cho lời nói của em chỉ là lời nói dối vẫn khiến cho anh vui vẻ rất lâu..."
Kỷ Dự Văn gõ cửa, trong phòng truyền ra giọng nói lạnh lùng
"Vào đi..."
Anh đẩy cửa bước vào, liếc nhìn người đàn ông ngồi cách đó không xa đang vùi đầu trong đống văn kiện, lo lắng nói
"Nghe nói Nhan Nhan và con trai Trác gia đã kết hôn rồi?"
Cơ thể người đàn ông kia cứng lại, sau đó tiếp tục làm việc, dường như câu hỏi kia không hề ảnh hưởng gì tới mình.
"Ừ.."
Tần Nhiên nhẹ đáp lời, giọng mệt mỏi.
Kỷ Dự Văn hơi trầm ngâm
"Cô ấy nên biết chuyện năm đó..."
Tần Nhiên cười nhạt
"Biết thì sao, cô ấy không phải đã gả cho Trác Chính Dương rồi còn gì?"
Anh hơi quay mặt đi, móc từ trong túi ra một chiếc nhẫn, chiếc nhẫn này chính là chiếc nhẫn cưới năm ấy cô vứt bỏ.
Anh cẩm thận ngắm chiếc nhẫn, vẻ mặt thờ ơ, chiếc nhẫn kim cương mạ vàng dưới bóng đèn lóe lên ánh sáng rực rỡ, ánh sáng ấy làm mắt anh đau nhói.
Chợt anh ngẩng đầu nhìn Kỷ Dự Văn
"Tôi có được xem như là tự làm tự chịu, đáng bị trừng phạt hay không?"
-
Khi cô thay quần áo đi ra, mắt Trác Chính Dương sáng lên, khẽ giật mình, sau đó ánh mắt rời qua bàn tay của cô
"Anh đưa cho em kem chống nẻ, rốt cuộc em có dùng hay không đấy?"
Đồng Nhan cười khan
"HÌnh như em quên mất..."
Trác Chính Dương thở dài, nói
"Cách Lạp bận bịu hí hoáy Transformers rồi, không đi cùng chúng ta ra ngoài đâu, chúng ta đi thôi"
Đồng Nhan gật đầu, hơi chần chừ, sau đó nắm tay anh, người Trác Chính Dương dường như cứng lại, rồi duỗi bàn tay, mười ngón tay anh đan chặt tay cô, anh làm không được tự nhiên, lưu loát mà hơi cứng nhắc, nhưng lại khiến trong lòng cô khẽ rung động.
Buổi tối ở thành phố A so với ban ngày càng náo nhiệt ồn ào hơn, xe BMW rất được ưa chuộng, ánh đèn đường sáng chói, ánh sáng từ biển quảng cáo bắn ra bốn phía, TV to đùng ở quảng trường phát những hình ảnh sống động....Bất kỳ thứ gì đều có thể giúp người ta nhận ra đây là một thành phố lớn phồn vinh.
Bây giờ Trác Chính Dương đi đường không cần sự trợ giúp của gậy nữa, nhưng tốc độ đi hơi chậm. Sau khi xuống xe, anh vẫn nắm tay cô, hai người chậm rãi đi trên phố náo nhiệt, không giống như đang dạo phố mua đồ mà giống như đôi tình nhân tản bộ sau khi ăn xong. Cô và anh đi tới một siêu thị, anh đi lấy một chiếc xe để đồ, đẩy tới trước mặt cô
"Đi thôi, cần phải mua rất nhiều thứ"
Trong lòng Đồng Nhan liệt kê danh sách những đồ phải mua, hơi tính toán, phát hiện đồ phải mua thật không ít, nhà anh không phải là thiếu nhiều đồ thế chứ. Cô chỉ vào hai cái đĩa hoa văn khác nhau trên kệ, nói với Trác Chính Dương
"Anh thích cái nào?"
Trác Chính Dương giữ cằm, suy nghĩ một chút
"Họa tiết hoa mai, tươi mát, nhã nhặn"
Đồng Nhan gật đầu
"Em cũng