Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.

r>Cô nói
"Vóc dáng anh rất giống một người em biết, vì thế em tới đây làm quen với anh"
Anh cảm thấy nực cười, câu thoại thông thường này bị cô đào từ nơi nào lên không biết, anh nhìn cô, dáng dấp không tệ, mặt trái xoan, đôi mắt rất có hồn, rất hoạt bát. Anh chợt kiên nhẫn hỏi
"Cô biết tôi sẽ tới đây?"
Cô suy nghĩ rồi nói
"Dĩ nhiên không phải ....thật ra... em nghĩ như vậy thật, nếu anh cảm thấy em không tệ, vậy chúng ta làm người yêu của nhau đi"
"Tại sao?"
"Bởi vì em cho rằng anh không tệ..."
Cô nhìn anh, mặt ửng đỏ, nhưng lại nói rất hùng dũng.
Anh theo bản năng cảm thấy da mặt cô gái này thật dày. Từ 7 tuổi trở đi, anh và mẹ ra nước ngoài sống, cũng gặp những nữ sinh so với cô càng phóng khoáng, nhiệt tình hơn, nhưng chưa từng thấy qua ai có dáng vẻ như cô. Có điều cô không hề xin số điện thoại anh, cũng không để lại phương thức liên lạc, lúc rời đi chỉ nói với anh một câu
"Em sẽ lại tới tìm anh"
Đối với sự kiện xen ngang này, anh chỉ có thể nói rằng anh không ghét, anh cũng không bài xích khi cô giữa đường chặn anh lại.
-
Anh đang đi trên đường, cô lại đột nhiên xuất hiện trước mặt, cười hì hì chào hỏi. Sau khi bắt chuyện xong, lại mặt dày đi cùng anh, lý do của cô là
"Em với anh thuận đường mà, đi cùng nhau đi"
Hóa ra anh muốn đi tới XX à , em đi với anh, em vừa khéo có chuyện riêng cần tới đó.
"Anh muốn tới thư viện phía đông trường học sao, anh vừa mới nhập học, chắc không biết đường, em dẫn anh đi..."
Anh nói
"Tôi biết đường"
Cô ngẩng đầu nhìn anh
"Không chừng đường mà anh biết lại sai, anh vẫn nên đi theo em cho chắc chắc"
Lúc cô dẫn đường cho anh, chắc cô cũng quên mất bản thân cô cũng chỉ là sinh viên năm nhất, khu cô học cũng còn không rõ phương hướng, sao có thể dẫn anh tới khu phía Đông trường học được đây.
Cô dẫn anh đi lòng vòng rất lâu cũng không tới được khu Đông, nhưng dọc đường cô luôn tìm ra chủ đề, ríu ra ríu rít nói liên tục. Dù anh biết cô dẫn mình đi lòng vòng, sai đường rồi nhưng anh không nhắc, tiếp tục đi theo đường mà cô đi nhầm, tiếp tục nghe cô tíu tít. Đi rất lâu, cuối cùng anh không nhịn được
"Cô nên theo tôi thì hơn"
Cô cười
"Được..."
Anh ở trong thư viện tự học, cô lơ đãng ngồi cạnh anh, cô cầm một quyển \' thời đại kiến trúc\' trong tay, khi đó, anh mới biết được cô học ngành kiến trúc.
Cô nhỏ giọng hỏi anh
"Anh còn nhớ tên em không..."
Anh dừng lại rồi nói
"Không nhớ rõ"
Anh thành thật trả lời, anh quả thực không nhớ tên cô.
Trên mặt cô lộ ra vẻ mất mát, nhưng nhanh chóng tan thành mây khói, cô lấy một mảnh giấy từ trên máy tính xách tay ra, viết tên mình lên giấy rồi đưa cho anh. Trên tờ giấy viết hai chữ to đùng : "Đồng nhan" , chữ của cô rất đẹp, có thể thấy được hồi bé cô phải chăm chỉ luyện chữ thế nào. Cô lấy lại tờ giấy trong tay anh, rút một quyển sách trên bàn, kẹp tờ giấy viết tên co vào giữa quyển sách ấy. Cô giả sách lại cho anh, cười
"Nếu lại quên tên em thì lật sách ra, ôn lại một lần, dù cho anh là một người không có khả năng chịu trách nhiệm dân sự thì cũng có thể nhớ kỹ"
Lúc anh chơi bóng rổ có thể trông thấy chỗ cô đứng, cô ra sức vẫy tay với anh, anh làm như không thấy, cô vẫy tay càng hân hoan, xong trận bóng, nữ sinh gọi tên anh không ít, nhưng giọng của cô lại to nhất. Anh nhìn cô, chợt nghĩ tới một loại chim, thân thể nhỏ bé, nhưng lại có thể tỏa ra năng lượng kinh người. Anh không nhớ được tên loại chim này, chỉ nhớ hồi nhỏ, ba mua cho anh một bộ bách khoa toàn thư nên anh mới biết.
Đây là lần đầu tiên ở trên sân bóng, anh lại thất thần.
Vì không chú ý nên anh bị một quả bóng bay tới từ sau lưng đập trúng, quả bóng rổ sống động đập thẳng vào gáy anh, lực rất lớn, anh lập tức biết, đây không phải tai nạn sân bóng ngoài ý muốn mà do Tần Nhiên anh đắc tội với người ta. Anh xoay người lại, một anh chàng mặt mũi tuấn tú đứng đối diện, ánh mắt khiêu khích, sau đó nhếch miệng nhìn anh cười
"Xin lỗi, có điều cậu cũng nên lưu ý cẩn thận hơn, lần sau không phải chỉ đơn giản đập trúng cổ thế đâu"
Anh cười
"Lần sau tôi chú ý hơn, cậu cũng nhớ mang theo đôi mắt nhé, trên sân bóng lỡ tay, không chỉ là chuyện tài năng không bằng người khác đâu"
Anh chàng kia định nổi giận thì cô chạy tới cạnh bọn họ, cô nhìn anh chàng kia
"Trác Chính Dương, anh có biết chơi bóng không thế, anh đánh bóng rổ mà như bóng chày vậy?"
Sau đó cô xoay người, nói với anh
"Có nặng lắm không, có muốn đi tới phòng y tế xem qua không?"
Anh liếc nhìn cô, rồi lại nhìn anh chàng cầm bóng rổ đập trúng mình, chợt hiểu chuyện gì xảy ra, anh cười với cô
"HÌnh như bị thương rồi, cô....đi tới phòng y tế với tôi nhé"
Cô chạy qua đỡ anh, anh buồn cười nói
"Tôi bị đập vào gáy, chứ không phải chân"
Dừng lại, rồi anh bật cười
"Chân của tôi vẫn tốt"
Cô "Vâng", nhưng cũng không buông tay ra, cô nói với anh
"Cứ để em đỡ anh đi, nếu như anh đột nhiên té xỉu thì sao bây giờ, khoảng cách giữa gáy và đầu rất gần"
Anh nở nụ cười, tùy cho cô đỡ. Cô nói
"Ng