Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341579
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1579 lượt.
ra, Đồng Nhan vội vàng kéo Cách Lạp đến bên cạnh mình. Không biết sức lực Cách Lạp bộc phát kinh người hay do bà Tống đi giày cao gót quá cao, nên bị Cách Lạp đẩy một cái liền ngã. Có lẽ ngã không nhẹ vì tạm thời cơ thể bà ta vẫn chưa gượng dậy được.
Đồng Nhan che chở Cách Lạp đứng bên cạnh, cô không đi tới đỡ bà Tống, lạnh lùng nhìn Tống Tử Khâm gọi bảo vệ tới. Bà Tống ngã thật hay giả vờ ngã, không ai có thể phát hiện, tuy bà ta ngã không nhẹ nhưng vẫn không hề quên nhắc nhở bảo vệ chính Cách Lạp đã đẩy bà.
Tống Liên Anh là người phụ nữ trung niên, tuy chăm sốc da dẻ rất tốt nhưng khó có thể nói xương cốt của bà đã rệu rạo hay chưa, huống hồ kẻ có tiền luôn được nuôi dưỡng như vàng bạc quý giá. Nên bà Tống dù chỉ bị một đứa bé đẩy ngã thôi nhưng Tống Tử Khâm và hai người bảo vệ vôi đưa bà Tống vào viện, Đồng Nhan cũng không cảm thấy kỳ quái.
Đương nhiện, trước khi đi, Tống Tử Khâm không quên mời cô và Cách Lạp - hai kẻ gây chuyện, lên xe.
Kết quả khám của Tống Liên Anh đã có, phần xương cụt bị tổn thương. Quả nhiên, ngã thật khéo. Đồng Nhan ngồi trên ghế dài ngoài hành lang, Cách Lạp ngồi trên đùi cô, nửa ngồi nửa nằm, ngọn đèn hành lang khiến bóng của cô và Cách Lạp kéo dài. Cô khẽ tựa đầu vào tường, thầm suy nghĩ, tại sao có một số việc lại trở nên khôi hài như vậy nhỉ? Đồng Nhan cô thật sự phải đối mặt với hai nhà Tần Tống này sao, được cái con trai cô dường như rất có tiền đồ.
Cách Lạp ngẩng đầu nhìn cô
"Mẹ, con gây phiền phức cho mẹ rồi, con xin lỗi..."
Trong lòng Đồng Nhan tê tái, xúc động giống như bị điện giật khiến cơ thể cô cứng lại, cô cười với Cách Lạp
"Con không làm gì sai cả, con chỉ bảo vệ mẹ mà thôi, con là đứa trẻ ngoan, nhưng nếu có lần sau, con không thể làm vậy nữa, nếu không cẩn thận con lại bị thương thì sao, mẹ sẽ rất đau lòng....cũng rất tức giận"
Cô bóc vỏ kẹo trái cây, đút cho Cách Lạp.
Cách Lạp há mồm ăn kẹo, hỏi cô
"Mẹ, con vẫn chưa biết mẹ thích ăn vị gì nhất"
"Mẹ con thích ăn vị chocolate nhất..."
Tần Nhiên từ phòng khám đi ra, ánh mắt thản nhiên nhìn chiếc kẹo trong tay Đồng Nhan.
Cách Lạp ngẩng đầu liếc nhìn Tần Nhiên, đôi mắt phượng giống hệt anh tràn đầy khinh thường
"Mẹ tôi từ xưa tới nay chưa hề ăn kẹo chocolate"
Sắc mặt Tần Nhiên hờ hững, nhưng chỉ có bản thân anh biết, lời nói của đứa trẻ này giống như dao đâm vào lồng ngực anh, khiến anh đau đớn. Lúc anh đang họp thì nhận được điện thoại của Tống Tử Khâm , đợi cô ta kể rõ mọi chuyện, anh lập tức hủy buổi họp, chạy xe tới bệnh viện. Kỷ Dự Văn vô cùng khó hiểu với hành động này
"Sao thế, Tần tổng quan tâm tới mẹ vợ tương lại vậy ư?"
Trong lòng anh cười khổ, cấp tốc tới bệnh viện, chỉ vì mấy câu oán trách của Tống Tử Khâm rằng con trai của Đồng Nhan đẩy ngã mẹ cô ả. Con trai của Đồng Nhan? Trong lòng anh co rúm lại, chẳng lẽ chỉ có mình anh nhớ được cậu bé đó là con trai của Tần Nhiên, là cốt nhục của anh và người phụ nữ kia. Anh vôi vàng chạy tới không phải vì "mẹ vợ tương lai", mà vì anh nghĩ, liệu cậu bé ấy có bị thương không, người phụ nữ kia có chịu oan ức hay không.....
-
"Trẻ con không hiểu chuyện, không cẩn thận làm bà Tống bị thương, hy vọng Tần tổng rộng lượng không so đo với trẻ con, mong chuyện này có thể giải quyết êm đẹp"
Đồng Nhan đứng lên nói với Tần Nhiên. Có lẽ vì cô vừa ôm Cách Lạp khá lâu nên máu không lưu thông, lúc cô đứng thẳng dậy, chân hơi tê dại. Anh không mở miệng nói điều gì, môi mím chặt, đôi mắt đẹp nhìn cô mấy giây, sau đó nhìn Cách Lạp bên cạnh. Cách Lạp cũng mạnh mẽ nhìn lại Tần Nhiên, khuôn mặt nhỏ bé kìm nén, biểu tình quật cường.
Đồng Nhan nhìn nó, nói tiếp
"Đương nhiên, tiền thuốc men của bà Tống lần này, nhất định tôi sẽ trả..."
Cô cười nhạt
"Phiền anh đưa hóa đơn cho tôi, để tôi xác định cần phải nộp bao nhiêu tiền thuốc"
"Khỏi"
Anh thản nhiên thốt lên.
Khóe miệng Đồng Nhan khẽ giật, nói
"Tuy nhà các người không hề thiếu chút tiền này, nhưng không quen thân, Đồng Nhan tôi không thể chiếm tiện nghi của các người được"
Đã có lúc, cô và anh là người thân nhất của nhau, bây giờ lại trở thành không thân quen, so với người lạ còn xa cách hơn. Không thân quen? Ba chữ này khiến cho họng anh căng thẳng, ngực bị một dao đâm thẳng vào, cơn đau qua đi, đáy lòng anh cảm thấy thật vô lực, cảm giác vô lực này vô cũng mãnh liệt khiến cho anh hiểu được từ "không thân quen" này của cô dùng tốt đến thế nào!
Nhưng không thân quen, không có nghĩa là không còn quan hệ gì cả, huống hồ, giữa anh và cô, vẫn tồn tại một sinh mệnh đáng yêu như thế. Cô làm sao có thể hiểu, anh chưa bao giờ thôi bận tâm về cô.
-
Tần Nhiên rốt cuộc không nói cho cô hết bao nhiêu tiền thuốc, điều này khiến cô thấy khó xử, cô không muốn thiếu Tống gia một đồng nào, đương nhiên, cô càng không muốn đưa thừa cho Tống gia dù chỉ là một xu.
Nếu Tần Nhiên đã không nói cho cô biết, thì cô định hỏi nơi thu lệ phí thử xem. Y tá thu lệ phí vô cùng tốt, không những đưa tờ