Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341573

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.

ngực anh, ngay cả hô hấp thôi cũng khó khăn.
\'Người phụ nữ của ông\', anh thật muốn bật cười. Đửa trẻ này tại sao lại biết ý nghĩa mấy từ này, giống như nó không biết, người phụ nữ của anh từ trước tới giờ chỉ có một mình mẹ nó vậy.
"Nhưng..ta là ba con..."
Anh nói
Cách Lạp ngạc nhiên, khóe miệng nhếch lên, cười chế giễu
"Tôi không muốn làm con trai ông"
"Tiếc rằng con thực sự là con trai ta, chuyện này không thể thay đổi"
Tần Nhiên thản nhiên nhắc nhở nó.
Cách Lạp suy tư, dường như nghĩ ra điều gì, chân mày tràn đầy vẻ đắc ý
"Nhưng ông mãi mãi không thể bắt tôi mang họ Tần, tôi chỉ có thể là Đồng Cách Lạp, hoặc là...Trác Cách Lạp, nhưng chắc chắn không thể thành Tần Cách Lạp"
Sắc mặt Tần Nhiên trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
Đứa bé này rất sắc bén, tất cả sắc bén của nó đều nhằm vào anh, những oán hận của đứa bé này khiến anh không đủ sức để chống đỡ.
-
Đồng Nhan giao xấp tiền cho Tống Tử Khâm, sắc mặt cô ả kinh ngạc, sau đó nở nụ cười dịu dàng
"Nhan Nhan, cô đùa với tôi sao, tiền bạc gì, khách khí quá"
Đồng Nhan
"Đúng vậy, tôi khách khí với cô"
Tống Tử Khâm hơi biến sắc, không nói nổi một câu, vừa đúng lúc Tần Nhiên đi vào.
"Nhan Nhan định trả tiền thuốc men cho chúng ta..."
Tống Tử Khâm cười khan với Tần Nhiên, sau đó khoác tay anh
"Lần này mẹ bị thương rất nặng, bác sĩ đề nghị bà nhập viện một thời gian, nên vừa rồi em quá sợ hãi, may mà Nhan Nhan giúp em đưa mẹ vào đây"
Tống Tử Khâm nhìn Đồng Nhan, được thể nói
"Tôi cảm ơn cô còn không kịp, sao lại không biết xấu hổ nhận tiền của cô chứ, hơn nữa Cách Lạp cũng không cố tình đẩy mẹ tôi ngã, chúng tôi không so đo..."
Đồng Nhan cười
"Các người thật là rộng lượng, sao mà so sánh được, thế nào lại thành tôi hẹp hòi nhỉ"
"Đâu có..."
Tống Tử Khâm cười, đột nhiên nghĩ ra điều gì
"Nhan Nhan, cô và Trác Chính Dương thật nhanh nhẹn, hại tôi chưa kịp nói chúc mừng hai người"
Đồng Nhan thấy thật buồn nôn
"Cô khách sáo rồi"
"Dù cho có muốn hay không, tiền này tôi vẫn phải trả"
Đồng Nhan đứng càng thẳng, nhưng đau đớn truyền tới khiến lồng ngực cô càng nhói, cơ thể không thẳng nổi.
Cô dừng lại tiếp tục nói
"Tôi còn có việc, không thể ở lại lâu, tôi đi trước, nếu bà Tống xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hai người có thể gọi điện báo cho tôi"
Đồng Nhan ra khỏi cửa, bế Cách Lạp đang ngồi trên ghế lên, đúng lúc Trác Chính Dương gọi diện thoại tới.
Cô nhìn Tần Nhiên đang đi ra, nói với Trác Chính Dương
"Không, bọn em không ăn KFC....bọn em uống nước lọc giải khát"






Gần đây, anh luôn mơ một giấc mơ, anh mơ thấy anh và người phụ nữ kia đứng trên tầng cao nhất của tòa nhà. Tòa nhà rất cao, bên dưới trắng xóa. Cô có chứng hơi sợ độ cao, anh nhớ cô từng nói qua chuyện này với mình. Anh hỏi cô
"Đứng trên cao như thế, có sợ không?"
Cô cười với anh, cười rất tươi, mắt cong lên, tỏa ra ánh sáng, nửa khuôn mặt bên trái lộ ra lúm đồng tiền, cô nói
"Chỉ cần ở cùng với anh, em không sợ điều gì cả"
Nụ cươi của cô giống như đâm thẳng vào mắt anh, tay anh đặt trên vai cô, khẽ cười với cô một tiếng, sau đó nhẹ nhàng đẩy, cả người cô cứ như vậy rơi xuống. Hình như anh nghe thấy cô đang gọi tên mình. Nhưng anh không thể biết được, biểu tình lúc cô gọi tên anh thế nào. Anh không muốn nhìn, anh sợ hãi, anh quay mặt đi cảm giác cơ thể mình run dữ dội hơn.
Anh nhẹ nhàng nói
"Ngủ đi"
Từ trước tới giờ, anh thức dậy rất sớm, nhất là mấy ngày nay. Anh ngủ không sâu, chất lượng giấc ngủ gần đây lại kém, anh cho rằng mình không ngủ an giấc được. Cô không biết lấy ở đâu về một ít trà an thần và phương thuốc Đông y. Nhưng chỉ có trời mới biết, giấc ngủ của anh không có cách nào trị khỏi. Vì cô, anh tiến thoái lưỡng nan, sau khi suy nghĩ, tính toán thiệt hơn, mặc kệ anh chọn lựa thế nào, cũng đều không thắng nổi cửa ải trong lòng mình.
Trước kia, cha anh từng dạy nói, anh tự tin quá mức. Khi ấy, anh cho rằng, chỉ cần mình có năng lực và chuẩn bị kỹ, tự tin một chút cũng có sao. Anh tự tin có thể nắm chắc cô, tự tin anh có thể khống chế tình cảm của mình, nhưng anh lại quên một một điều, anh có thể khống chế được tình cảm của anh với cô lúc đó, nhưng anh lại không điều khiển được trái tim mình, cũng không kiểm soát được lòng mình từ từ đắm chìm. Giống như đối với tình cảm này, anh cho rằng mình là người chiến thắng, không ngờ, dù cho anh có thừa nhận hay không, anh mới là người thua thảm hại nhất.
-
"Anh là Tần Nhiên sao, em là Đồng Nhan khoa kiến trúc, chúng ta có thể làm bạn trước được không?"
Cô đuổi theo anh, vui vẻ đi sát anh chào hỏi, cô thở hổn hển, cái trán trơn bóng vẫn còn nhễ nhại mồ hôi.
Anh nhớ, cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng cổ tàu, quần jean xanh, gọn gàng, thoải mái khiến người khác cảm thấy rất dễ chịu. Anh nhíu mày liếc nhìn cô gái này, theo bản năng xem cô như một cô nàng buồn chán tới bắt chuyện với mình, câu kế tiếp của cô cũng chứng mình ý định của cô đúng là như vậy.


Teya Salat