Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341578

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1578 lượt.

hóa đơn cho cô, mà còn nói cho cô biết nếu cô có bảo hiểm y tế, có thể được giảm viện phí. Cô nhìn số tiền trên tờ hóa đơn, có phần đau lòng, tiếc là cô không có bảo hiểm y tế, không biết Trình Mai Mai có không, nếu có, hôm nào cô phải mượn cô nàng dùng tạm.
Cô nói với Tần Nhiên
"Tiền mặt trên người tôi không nhiều, nhưng có một máy rút tiền ở bên kia, tôi đi rút rồi đưa cho anh"
"Tôi nói, không cần"
Anh gằn từng chữ, giọng cố gắng kìm nén tâm tình trong lòng để khiến nó không vượt quá giới hạn chịu đựng.
Đồng Nhan nhíu mày, suy nghĩ một chút
"Vậy tôi đưa tiền cho Tống Tử Khâm cũng được, vừa rồi tôi còn nghĩ đưa tiền cho ai cũng giống nhau, có điều anh không nhận số tiền này, tôi..."
"Đủ rồi, Đồng Nhan..."
Cô vừa dứt lời, Tần Nhiên cắt ngang lời cô, kéo tay cô đến một chỗ, ép cô sát vào góc tường.
"Anh làm vậy là có ý gì?"
Cô ngẩng đầu, chống lại ánh mắt anh, hỏi.
Tần Nhiên vẫn nắm chặt tay cô, trên mu bàn tay anh lộ ra gân xanh, đủ để nhận thấy anh dùng lực lớn thế nào.
Tuy đau, cô cũng không lên tiếng, nhưng khóe miệng khẽ nhếch lên, châm biếm. Biểu tình thản nhiên, giễu cợt lọt vào trong mắt anh.
"Nhan Nhan...đừng như vậy..."
Một lúc lâu sau, Tấn Nhiên nói. Giọng anh hàm chứa sự cầu xin.
Đồng Nhan cúi đầu, nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út dính máu, theo bản năng, cô nhìn bàn tay Tần Nhiên, vài giọt máu từ lòng bàn tay anh chảy xuống. Có lẽ lúc anh nắm tay cô, chiếc nhẫn kim cương trên tay cô xẹt qua làm xước lòng bàn tay anh.
Vài giọt máu rơi xuống nền gạch, giống như những bông hoa nở rộ. Chất lượng công việc vệ sinh của bệnh viện này vô cùng tốt, mỗi một viên gạch đều được chăm chút rất sạch sẽ. Vì thế máu của Tần Nhiên rơi xuống nền gạch trắng toát, nhìn vô cùng nổi bật.
"Sao em có thể đưa số tiền này cho tôi?"
Giọng anh bình tĩnh, nhưng trong giọng nói bình tĩnh này lại ẩn giấu sự gay gắt cực lớn.
"Tôi là cha đứa trẻ ấy, nhưng em lại muốn đưa số tiền bồi thường này cho tôi...Nhan Nhan, em có biết không, em làm như vậy, thực sự rất mỉa mai...."
"Mỉa mai?"
Đồng Nhan cười khẩy
"Tần Nhiên anh cảm thấy mỉa mai sao, những chuyện từng làm với Đồng Nhan tôi, anh còn cảm thấy không đủ mỉa mai hay sao?"
Cô cảm thấy mình mạnh mẽ, cô không biết mình cố ép bản thân mạnh mẽ làm gì, chỉ để chứng kiến bộ dạng này của Tần Nhiên hay sao, từ đáy lòng cô thấy sung sướng, nhưng niềm vui này lại có cả nhức nhối, giống như tự mình xé toạc vết thương đã đóng vảy, đau đớn và vui sướng hòa trộn vào nhau.
Hóa ra ở trước mặt Tần Nhiên, cô vẫn không thể thản nhiên được, lúc yêu dữ dội thì lúc hận càng đậm sâu. Bây giờ, dù cô đối với sự tồn tại của anh ta có cảm giác nào, thì cô ước gì có thể giống như một khối băng, sớm tan thành mây khói, nhưng thật đáng buồn, trong lòng cô vẫn còn tồn tại khối băng này.
Cô rút trong máy ra một tập tiền, lúc điền mật khẩu, cô ấn rất nhanh, vì thế cô ấn sai tận hai lần, mãi đến lần thứ ba cô mới nhập chính xác mật khẩu.
-
Cách Lạp ngồi trên ghế dài, vì vóc dáng chưa đủ cao nên hai chân anh chàng không chạm được tới đất, vì thế nó ngồi khoanh chân trên ghế, còn dùng hai tay đỡ lấy cơ thể của mình, có lẽ chờ lâu nên cứ thỉnh thoảng nó lại liếc nhìn đồng hồ điện tử trên cổ tay, sau đó lại lắc đầu, chờ Đồng Nhan.
Tần Nhiên nhìn mấy lần, sau đó đi tới, ngồi bên cạnh con trai mình.
Cách Lạp nhìn anh, rồi vờ như không thấy, quay cái đầu nhỏ sang bên kia.
Tần Nhiên chần chừ, chợt phát hiện những lời muốn nói cùng con trai, hóa ra cũng khó có thể nói ra như vậy. Anh nhớ tới lúc con trai anh ghé đầu trên bả vai Trác Chính Dương vô cùng thân thiết, trong lòng anh ghen tỵ phát điên.
"Tại sao lại đẩy bà ấy?"
Anh hỏi
Cha hỏi thăm con trai, giọng điệu nên là như vậy đúng không?
Cách Lạp quay đầu nhìn anh, sau đó thốt lên một câu
"Liên quan gì tới ông?"
Lông mày của nó với người phụ nữ kia rất giống nhau, dáng vẻ lúc cau mày cũng khá giống.
Tần Nhiên cười nhẽ, không nói gì, nhìn cậu bé trước mặt thật kỹ: Ánh mắt của nó rất giống anh, còn có cái mũi cũng giống, cái miệng, anh suy nghĩ một chút, lúc không cười có phần giống anh, nhưng lúc cười, khóe miệng nhếch lên có phải sẽ giống hệt cô hay không. Đáng tiếc anh chưa từng nhìn thấy nó cười.
"Ông nhìn đủ chưa?"
Cách Lạp không vui nói
Tần Nhiên thu lại biểu tình trên mặt, hỏi
"Con đẩy bà, không phải vì bà ấy nói gì mẹ con chứ?"
Bị Tần Nhiên đoán trúng, Cách Lạp mất tự nhiên bĩu môi, sau đó nói bừa
"Dù sao tôi cũng không đi xin lỗi, tôi không làm gì sai, ông đừng hy vọng tôi xin lỗi bà ấy"
Tần Nhiên ngẩn ra, sau đó khẽ cười thành tiếng
"Con nghĩ ta qua đây vì muốn con đi xin lỗi sao?"
Cách Lạp cười nhạo
"Hai người phụ nữ kia, một là người phụ nữ của ông, một là mẹ của người phụ nữ ấy, có cần phải nói rõ hơn nữa không, ông nhất định thiên vị hai người bọn họ"
Trong ngực Tần Nhiên quặn đau, anh hít một hơi thật sâu, không nghĩ rằng hơi thở tràn qua tim phổi, giống như hóa thành dao sắc, tùy ý cắt từng nhát trong lồng


XtGem Forum catalog