Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342072

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2072 lượt.

là nữ thần trong lòng họ.
Người dẫn chương trình mời Jennifer nói một chút về show trình diễn thời trang xuân hạ sắp tổ chức bằng giọng điệu vô cùng vinh dự. Bà ta nói qua vài câu, đột nhiên ngừng lại không nói nữa. Bà ta trau mày, ban đầu thì mắt tròn xoe, sau đó hơi nhíu lại, nhìn chằm chằm xuống phía dưới khán đài, nét mặt dường như đang nhìn thấy một chuyện quái quỷ gì đó mà tuyệt đối không thể xảy ra được.
Người dẫn chương trình ngạc nhiên, dõi theo ánh mắt của bà ta nhìn xuống thì không thấy có điều gì bất thường.
Phía dưới khán đài là những vị khách vip và những người nổi tiếng, các nhà thiết kế, nhiếp ảnh gia trong giới thời trang, chủ biên các tạp chí thời trang, các nhà quản lý người mẫu, bạn bè trong giới truyền thông và những nhân sĩ trong giới nghệ thuật và văn hóa. Những người có mặt trong buổi tối ngày hôm nay đều là những nhân vật có tầm cỡ trong thành phố Thánh Anh.
Vậy thì vì sao Jennifer lại tỏ ra như nhìn thấy ma vậy?
Mọi người có mặt trong hội trường đều phát hiện sự bất thường của bà ta. Người dẫn chương trình cảm thấy rất kỳ lạ, dùng tiếng Anh hỏi bà: “Xảy ra chuyện gì sao?”
Jennifer chỉ xuống phía dưới và nói: “Bên kia, dãy thứ tư, cô gái mặc áo trắng…”
Người dẫn chương trình thực sự rất ngạc nhiên, lập tức nhìn xuống phía đó và nói: “Cô Chu, cô…”
Chu Nhã Bá cũng rất ngạc nhiên, tuy cảm thấy bất an nhưng vẫn đứng lên.
Nhân viên nhanh chóng đưa micro cho cô.
Jennifer không hỏi ngay mà ngắm nghía cô một lần nữa, nói đúng hơn là bà đang ngắm nghía chiếc áo khoác da báo màu trắng trên người cô.
Chu Nhã Bá tỏ ra lúng túng khi bị Jennifer nhìn chằm chằm như vậy.
Mọi người đều nín thở chờ đợi, ai cũng cảm thấy tò mò vì sự việc bất ngờ này, chỉ có một người cảm thấy hết sức phẫn nộ và tuyệt vọng.
Người đó chính là Chu Tân Trúc.
Cô ta không dám tin, Chu Nhã Bá lại lén lén lút lút lấy trộm chiếc áo ấy. Hơn nữa cô ta không có thư mời, sao lại có mặt ở đây? Lẽ nào anh cả không kiềm chế được trước sự nhõng nhẽo của cô ta?
Chu Tân Trúc gườm gườm nhìn anh trai Chu Thiên Hựu. Cô ta là người mẫu nổi tiếng, các em của cô ta đều mong muốn nhận được một số ý kiến của cô ta về cách ăn mặc, đặc biệt là Chu Nhã Bá, người đăng ký tham gia cuộc thi người mẫu lần này.
Sau khi tham quan tủ quần áo của chị họ, cô ta ngạc nhiên phát hiện chiếc áo khoác da báo hoàn mỹ này – đó là chiếc áo Chu Tân Trúc lấy của Phong Bình, vì yêu thích quần áo đẹp nên cô ta không vứt đi. Thế là Chu Nhã Bá nhầm tưởng rằng đó là “vật báu” của chị nên lén lút lấy nó ra để khoe.
Quả nhiên, hiệu quả rất đáng kinh ngạc, làm chấn động cả bậc thầy thiết kế thời trang nổi tiếng thế giới như Jennifer.
“Xin hỏi chiếc áo trên người cô là của cô sao?” Bà ta nói tiếng Anh qua chiếc micro.
“…”
Chu Nhã Bá không ngờ rằng bà ta sẽ hỏi câu ấy nên không biết phải trả lời thế nào. Nếu nói không phải là của cô ta thì sẽ khiến người ta cười vỡ bụng mất. Tiểu thư đài các, giàu có mà lại mặc chiếc áo không phải là của mình, đặc biệt là hôm nay có rất nhiều người trong giới truyền thông. Nếu nói là của cô ta thì cô ta thấy chột dạ, không mở miệng được, điều quan trọng là cô ta không biết vì sao Jennifer lại hỏi như vậy, dường như bà ta biết chiếc áo không phải của cô ta.
Không gian im lặng đến ngạt thở, mọi người đều chờ câu trả lời của cô ta.
Mặt cô ta đỏ như gấc chín, ấp úng mãi mà không nói được lời nào, không kìm được liếc nhìn Chu Tân Trúc.
Sắc mặt của Chu Tân Trúc khó coi hơn cô ta gấp trăm lần.
“Chiếc áo này là của cô sao?” Jennifer hỏi lại một lần nữa nhưng không dám chắc là cô ta có biết tiếng Anh không nên quay sang nhờ người dẫn chương trình: “Cô có thể dịch lại giúp tôi được không?”
Chu Nhã Bá không thể im lặng được nữa, cô ta quyết định tuân theo một nguyên tắc đã đọc được trong sách – Khi bạn hoàn toàn không biết nên nói gì thì tốt nhất nên nói sự thật.
Thế là cô ta nói bằng tiếng anh: “Không phải của tôi, của chị tôi”.
Jennifer nhíu mày rõ hơn: “Chị cô? Chị cô họ gì?”
Phía dưới phát ra tiếng rì rào khi nghe Jennifer nói câu ấy.
Chu Nhã Bá nghiêm túc nói: “Họ Chu, Chu Tân Trúc, có lẽ bà đã nghe nói đến chị ấy, chị ấy là người mẫu nổi tiếng ở châu Á”.
“Xin lỗi, tôi chưa bao giờ nghe nói đến cô ta”. Jennifer ngắt lời cô ta và nói bằng giọng điệu vô cùng lạnh lùng, ngạo mạn: “Tôi chỉ quan tâm đến chiếc áo này, bởi vì nó là tác phẩm của tôi, cả thế giới chỉ có một chiếc. Một năm trước khi ở Venezia, tôi đã tặng nó cho một người bạn vô cùng cao quý như một món quà nhân dịp sinh nhật cô ấy. Tôi dám khẳng định rằng cô ấy không phải là họ Chu, càng không thể là chị của cô”.
Nói đến đây, dường như bà ta hơi kích động, nghiêm giọng nói: “Tôi không biết vì sao chiếc áo này lại xuất hiện trên người cô, nhưng dù là cô hay chị cô đều không xứng đáng mặc chiếc áo do chính tay tôi thiết kế”.
Khi nghe Jennifer nói câu ấy, Chu Tân Trúc thực sự mong có một chiếc áo tàng hình để khoác lên người.
Chu Nhã Bá cảm thấy kinh hoàng hơn là xấu hổ, cô ta đứng ngây người như