Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1918 lượt.

một pho tượng, mặt tái nhợt.
Cô ta không biết rằng chiếc áo này không phải là của chị mình. Chị cô ta là người mẫu rất nổi tiếng. Cô ta rất ngưỡng mộ chị và thực sự muốn tin rằng chiếc áo này là “vật báu” của chị.
Lúc ấy, những người trong giới truyền thông như bừng tỉnh sau cơn mơ, họ thi nhau lấy máy ảnh chụp chiếc áo khoác trên người Chu Nhã Bá. Dĩ nhiên cũng không quên chụp ảnh Chu Tân Trúc.
Hai chị em nhà họ Chu không thể ngồi đó được nữa, lần lượt đứng dậy ra về.
Những người trong giới truyền thông quả là săn tin mọi lúc mọi nơi, lúc ấy họ không nghĩ ngợi nhiều mà lập tức vây quanh hai người phỏng vấn. Chu Thiên Hựu đành phải hạ thấp thân phận, đứng ra giải vây cho hai em.
Đường Ca Nam ngồi đó không nhúc nhích, xung quanh là ánh sáng nhấp nháy. Trong đầu anh dường như cũng xuất hiện những chùm ánh sáng chớp nhoáng, cảm giác có thứ gì đó muốn chạy ra ngoài nhưng lại không nắm được.
Dịch Nhĩ Dương ngồi cạnh anh, anh ta cắn ngón tay và nói: “Chuyện quái quỷ gì vậy? Mình thật không dám tin, Chu Tân Trúc lại… a …”
Anh ta chưa nói hết câu, bỗng nhiên giật mình thốt lên, hoảng hốt nhìn Đường Ca Nam, may mà mọi người đều dồn chú ý vào chị em nhà họ Chu nên không ai chú ý đến tiếng kêu thất thanh ấy của anh ta.
Anh ta ghé sát vào tai Đường Ca Nam, khẽ nói: “Tối hôm ấy, cậu và Phong Bình không mặc áo…”
Đường Ca Nam trợn mắt nhìn anh ta: “Ai không mặc áo?”
Dịch Nhĩ Dương nói tiếp: “Cô ấy nói, Chu Tân Trúc lấy áo khoác của cô ấy, lẽ nào chính là chiếc áo này?”
Đường Ca Nam cũng thấy ngạc nhiên nhưng giọng nói vẫn rất điềm tĩnh: “Mình nghĩ là thế”.
Dịch Nhĩ Dương trợn mắt há miệng: “Không phải chứ? Lẽ nào cô ấy chính là người bạn ‘vô cùng cao quý’ mà Jennifer nhắc tới?”
Đường Ca Nam nhún vai: “Mình nghĩ là thế”.
Dịch Nhĩ Dương nháy mắt một cách rất “ngộ nghĩnh”, Đường Ca Nam tiếp tục nhún vai. Hai người chìm vào hồi ức. Hôm ấy, trên máy bay, người nào đó đã lớn tiếng nói: “Chiếc váy này chẳng qua là thiết kế loại ba của Jennifer, không được coi là thông tin có giá trị”.

“Chỉ có điều, xin thứ lỗi cho tôi nói thẳng… Hạ Dao bây giờ vẫn chưa có phong thái của một ngôi sao quốc tế, mặc chiếc váy này rất hợp”.

“Bởi vì Jennifer có thói quen kỳ lạ, nếu là thiết kế hạng nhất thì sẽ không bao giờ đem bán. Hơn nữa bà ta tự đánh giá mình rất cao, cho rằng trên thế giới này không thiếu người giàu có, nhưng những người xứng đáng mặc quần áo do bà ta thiết kế thì lại rất ít. Nếu anh là bạn tri kỷ của bà ta thì có lẽ sẽ có được một hai bộ, nhưng sẽ không có mác”.

“Chu Tân Trúc lấy áo khoác của em. Tấm thẻ hội viên này coi như xong sao? Hứ, dù cô ta tặng em cả cái hội quán Hồng Nhật ấy thì em cũng không thèm”.

Trong lúc hai người ngây người thất thần thì hội trường đã vô cùng hỗn loạn, dường như không thể khống chế được nữa. Phóng viên vây quanh hai chị em họ Chu, những người bạn thân trong giới kinh doanh vội vàng lên trước can ngăn, mỗi người một câu, như kiểu trong phòng bật bảy tám cái máy ghi âm cùng một lúc. Dĩ nhiên nhà tổ chức không mong muốn sự việc này xảy ra, vì thế đã nhanh chóng điều nhân viên can thiệp.
Một số ít phóng viên đứng chen chúc trước sân khấu, mời Jennifer nói rõ hơn về vụ việc này. Jennifer tỏ vẻ không có gì để nói. Quả thực bà ta cảm thấy rất ngạc nhiên, không biết vì sao chiếc áo ấy lại có thể ở trên người khác, bởi vì với thân phận của họ chắc chắn không thể tiếp xúc được với người bạn đó của bà mới đúng.
Nhân lúc đám đông hỗn loạn, Đường Ca Nam chạy ra ngoài.
Xung quanh quá ồn ào, anh cần một không gian yên tĩnh.
Những ký ức đã qua dồn dập trở về, giống như kỹ xảo điện ảnh vậy, cảnh quay và lời thoại hiện lên trong đầu anh, trước mắt anh.

“Thế này nhé anh Đường, nếu tôi muốn đi tiêu khiển thì sẽ có nhân viên riêng chịu trách nhiệm sắp xếp chuẩn bị. Khi nào tôi muốn yên tĩnh một mình, không muốn bị làm phiền thì họ sẽ tự động biến mất, đến khi nào tôi cần họ”. 

“Lãng phí tài năng là vô đạo đức”.

“Đối với tôi không lãng phí mới là vô đạo đức”.

“Tôi thuộc kiểu người không cần ảo tưởng, thậm chí những thứ tôi mà muốn tôi đều có thể đạt được, trừ tình yêu”.

“Tôi ăn bữa cơm này với anh vì mục đích kết hôn, anh phải cẩn thận đấy…”

“Tôi không muốn chịu ơn người khác. Bây giờ anh có thể đưa ra một yêu cầu trong phạm vi khả năng của tôi…”

“Em quyết định cho anh quyền có thể thay đổi bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu”.
“Vậy thì chẳng phải anh không sợ bị lỗ sao?”
“Em cũng chưa chắc đã thua”.
“Đôi lúc em tự tin đến mức khiến người ta phải ngạc nhiên”.

Thì ra cô ấy tự tin như vậy là có lý do của nó.
Nếu nói trước đây anh tưởng rằng quan điểm về giá trị của cô khác với người bình thường, tuy nhiên, khi họ ở chung dưới một mái nhà, anh đã dần thay đổi suy nghĩ này.
Tố chất của một con người có thể biểu hiện qua những chi tiết nhỏ trong cuộc sống hàng ngày. Mặc dù cô có thể tự làm một số việc, tuy nhiên, cô lại rất thản nhiên trước sự phục vụ của người kh