Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342090
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2090 lượt.
ng có gì là phóng viên họ không viết được. Em quên họ đã viết về em và Phương Bá Thao thế nào rồi sao?”
“Cũng đúng”. Phong Bình bĩu môi.
“Vì thế, nếu lần sau có người đàn ông nào bắt chuyện thì em nhất định phải từ chối, không cần để ý đến anh ta, biết chưa?” Đường Ca Nam cúi đầu nhìn cô, ánh mắt rất trìu mến.
“Vâng, biết rồi”.
Cách cư xử quá mức dịu dàng của Đường Ca Nam khiến Phong Bình cảm thấy không tự nhiên, chỉ biết gật đầu ậm ừ một tiếng, lúc sau nghĩ lại mấy thấy câu nói ấy có gì đó không đúng.
Lúc ấy bác Lăng vội chạy ra đỡ hành ly trên tay Đường Ca Nam.
Đường Ca Nam đang định đi vào thì Phong Bình vội kéo tay anh và nói: “Đợi một chút”.
Bỗng nhiên được Phong Bình nắm tay, Đường Ca Nam cảm thấy hơi ngạc nhiên nhưng không bộc lộ ra ngoài, anh bình tĩnh quay đầu lại, mỉm cười và hỏi: “Sao vậy?”
Phong Bình thấy đôi mắt của anh ta ẩn chứa một tình cảm hết sức dịu dàng.
Vô lý, mới xa nhau được mấy ngày, sao bỗng nhiên anh ta lại thay đổi? Không phải là…
Đường Ca Nam thấy cô nhìm chằm chằm vào người mình không nói gì, khuôn mặt xinh đẹp, thanh tú gần ngay trước mặt, cảm giác có chút khô miệng, hỏi lại: “Sao vậy?”
Phong Bình buông tay anh ra, hơi lùi lại một chút, cười và nói: “Không có gì”.
Đường Ca Nam cảm thấy cô có điều gì đó muốn nói nhưng không biết vì cớ gì mà lại không nói ra, trong lòng cảm thấy không thoải mái, nhưng ngoài mặt thì vẫn mỉm cười và nói: “Vào nhà đi, bên ngoài lạnh quá”.
Lục quản gia đã nhìn thấy họ từ lâu rồi, tâm tư cũng hết sức rối bời.
Bà ta không biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Vì sao đột nhiên Phong Bình lại quay về? Đường Ca Nam tìm thấy cô ta hay vì lý do nào khác? Còn nữa, Đường lão phu nhân đã biết cô ta quay về chưa?
Tình thế nguy cấp, bà ta tự thấy đây là chuyện lớn, phải có nghĩa vụ thông báo tình hình với bộ chỉ huy.
Phong Bình cùng Đường Ca Nam vào nhà, bác Lăng chạy từ trên tầng xuống, nói là hành lý đã để ngoài cửa phòng cô.
Cô cảm ơn bác rồi đi lên tầng, chuẩn bị sắp xếp hành lý.
Đường Ca Nam cởi áo khoác, vào phòng vệ sinh rửa tay, sau đó gõ cửa phòng cô, cửa không đóng, Phong Bình đang đứng ngây người giữa phòng.
Anh vào phòng thì thấy, chăn, gối, ga trải giường không cánh mà bay, những đồ dùng cá nhân trong tủ cũng không thấy đâu, căn phòng sạch sẽ hơn cả khách sạn.
Lạ thật, anh có bảo ai dọn dẹp đâu, kể cả dọn dẹp thì cũng không cần phải sạch trơn thế này chứ, cứ như là chủ nhân của căn phòng không bao giờ quay lại vậy.
“Em mới đi có vài ngày thôi mà, dọn phòng thì cũng không nhất thiết phải triệt để thế này chứ?” Phong Bình biết thừa chắc chắn là Lục quản gia giở trò nhưng cố tình nhìn Đường Ca Nam, như cười mà không phải là cười: “Hay là anh không mong chờ em quay lại?”
Đường Ca Nam vội nói: “Chắc chắn là bác Lục mang đi giặt rồi, để anh đi hỏi bác ấy…”
Anh chưa nói hết câu, Lục quản gia đã dẫn theo người hầu mang chăn, ga trải giường, gối lên, vừa cười vừa nói: “Tôi thấy chăn hơi bẩn nên mang đi giặt…”
Phong Bình hỏi: “Sách báo, tạp chí của tôi cũng mang đi giặt sao?”
Lục quản gia đáp lại rất trôi chảy: “Những thứ đó ở trong ngăn kéo, để ngoài sẽ bụi”.
Phong Bình không làm gì được bà ta, thấy bà ta chân tay nhanh nhẹn định trải chăn, trải ga giường cho mình, vội nói: “Tôi tự làm, bà ra ngoài đi”.
Lục quản gia lập tức ra ngoài.
Đường Ca Nam thấy gì đó là lạ nên hỏi: “Hình như em không thích bác ấy”.
Phong Bình đáp lại: “Không phải hình như, em rất không thích bà ta”.
Nói xong cô cởi áo khoác, bắt đầu trải giường, Đường Ca Nam lại giúp, vừa làm vừa hỏi vì sao cô ấy không thích Lục quản gia.
Phong Bình không ngẩng đầu, cô nói: “Bởi vì bà ta không thích em. Những người không thích em thì em cũng sẽ không thích”.
Đường Ca Nam im lặng một lúc rồi mới cười và nói: “Hai người chưa hiểu nhau đấy thôi, em tốt thế này, sẽ không có ai không thích em đâu…”
“Thật sao, tốt thế nào?” Phong Bình đứng thẳng người nhìn anh.
“Em thấy đấy, em ở London, có nhân viên trực điện thoại cho em. Em ở sân bay, có người chủ động làm lái xe của em. Ha ha, người ta còn là đại minh tinh hot nhất nước, không biết có bao nhiêu cô gái phải ghen tỵ đến phát điên lên…”
Đường Ca Nam cũng không nhìn cô, vừa giũ chiếc chăn nhung, vừa cười và nói: “Em đúng là trăm người quý, vạn người mê, ai có thể từ chối em được?”
Phong Bình nhìn anh chằm chằm, đợi anh nói hết, cô không kìm được cười phá lên.
Đường Ca Nam thản nhiên hỏi cô: “Em cười cái gì?”
Phong Bình không cười nữa mà hỏi: “Anh đang ghen à?”
Đường Ca Nam ngây người, sau đó ngẩng mặt lên trần nhà cười ha ha ba tiếng, hỏi vặn lại: “Anh có giống thế không?”
“Giọng điệu chua chát, rất giống”.
“Đây đâu phải là chua chát, anh tự hào vì em, cảm thấy vô cùng vinh dự”.
“Vô cùng vinh dự?”
“Vợ sắp cưới của anh hấp dẫn như vậy, chứng tỏ anh rất có mắt nhìn người”.
“Anh thừa nhận đi”.
“Không có thì làm sao thừa nhận được?”
“Đừng cố chối nữa”.
“Quả thực là không có mà”. Đường Ca Nam thành thực trả lời.
“Vậy thì an