80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341942

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1942 lượt.

ánh mỳ dính trên mép anh và nói: ‘Lần sau, trước khi tỏ tình với bạn gái, hãy nhớ lau miệng thật sạch nhé’.”
“Có chuyện đó sao?”
“Em tưởng anh là cao thủ tình trường, kinh nghiệm phong phú, giỏi cuốn hút phụ nữ sao?”
“Lẽ nào không phải?”
“Dĩ nhiên, anh đúng là như vậy, nhưng anh cũng trưởng thành trong thất bại. Phụ nữ các em thường than phiền là đàn ông không thú vị, không hài hước, nhưng các em phải biết rằng không có ai sinh ra đã giỏi giang cả. Nếu một người đàn ông thú vị hài hước thì lập tức bị cho rằng là phong lưu, đa tình”.
“Anh nói những lời ấy, lẽ nào là muốn nói hộ cho Đường Ca Nam?”
“Không, anh đang nói sự thực”. Anh ta uống một ngụm rượu, cười và nói tiếp: “Dĩ nhiên, em cũng có thể xem nó như là anh đang biện hộ cho mình. Ha ha, chỉ có điều anh khuyên em không nên chú ý vào mặt đa tình của cậu ta. Nếu cậu ta thú vị, hài hước thì em phải hiểu rằng đó là do những cô gái khác khiến anh ta trở nên như vậy, em đang hưởng thụ thành quả lao động của người khác. Đó là lý do vì sao anh thích phụ nữ đã trưởng thành, chứ không thích những quả táo xanh chua chát…”
Phong Bình vội ngắt những lời thao thao bất tuyệt của anh ta: “Vô cùng cảm ơn lời khuyên răn của anh, em sẽ ghi nhớ trong lòng”.
Nói xong cô cầm điện thoại ra hành lang, bấm máy một lần nữa nhưng vẫn thấy tắt máy.
Cô không còn cách nào khác, đành phải gọi điện thoại về nhà anh. Người nhấc điện thoại chính là Lục quản gia, người mà cô không muốn nói chuyện nhất. Bà ta nói như khiêu khích: “Cậu hai không về”. Sau đó ngạo mạn nhắc nhở cô nửa đêm canh ba đừng có làm phiền người khác nghỉ ngơi.
Phong Bình chưa bao giờ gặp người quản gia nào hung hăng như bà ta, đúng là dở khóc dở cười.
Không biết anh ta có chuyện gì, thôi thì để về nhà rồi nói.
Mấy hôm sau cô chuyên tâm họp hành, chuẩn bị khi nào kết thúc cuộc họp thì quay về thành phố Thánh Anh.
Phong Bỉnh Thìn vốn rất bận rộn, có thể bớt được chút thời gian vài ngày là điều không dễ dàng gì, một ngày trước khi cuộc họp kết thúc, anh vội đáp máy bay riêng rời khỏi London.
Những người còn lại cũng có việc, cô liền đặt máy bay đi một mình.
Không ngờ lại gặp Hàn Dịch trên máy bay, anh ta cũng đi một mình.
Anh ta chủ động bắt chuyện với cô, xin lỗi và cảm ơn cô về chuyện của Chu Tân Trúc.
Phong Bình không biết Đường Ca Nam đã xử lý chuyện ấy như thế nào nên nói khách sáo vài câu, bảo anh ta không cần để bụng.
Hàn Dịch thấy cô còn trẻ như vậy mà lại cư xử hết sức nho nhã nên rất muốn nói chuyện với cô.
Giọng nói của anh ta rất hấp dẫn, Phong Bình cũng muốn nghe thêm vài câu.
Anh đến London tham gia hoạt động thương mại. Vốn dĩ không muốn đi, kết quả là biết tin Peter cũng có mặt, anh là fan ruột của Peter nên quyết định đi.
Peter là ngôi sao điện ảnh nổi tiếng Hollywood. Khả năng diễn suất tuyệt vời, đặc biệt nổi tiếng trong giới điện ảnh với những vai diễn phản diện, nhận được nhiều lời khen ngợi của những nhà bình luận điện ảnh. Họ đã dùng những lời bay bướm nhất để ca ngợi anh, nói anh là người đàn ông trong những người đàn ông. Phong Bình cũng xem phim của Peter, vì thế hai người đã tìm được chủ đề chung.
Sau khi máy bay hạ cánh, Hàn Dịch biết cô không có người đón nên chủ động đưa cô về.
Đến biệt thự của Đường Ca Nam, anh ta chủ động xách hành lý giúp cô, hai người đang nói lời tạm biệt thì xe của Đường Ca Nam rẽ vào.
Đường Ca Nam đoán Phong Bình sẽ quay về trong một hai ngày này, nhưng dù thế nào cũng không ngờ người đưa cô về là Hàn Dịch.
Anh ta khá đẹp trai, dáng người chuẩn, đang cười rất tươi nói chuyện với Phong Bình, không biết hai người đang nói gì mà sắc mặt anh ta có vẻ rất vui, Đường Ca Nam thấy vậy mà giận cháy lòng. Sự ghen tuông từ mấy hôm trước vẫn chưa tiêu tan, bây giờ lại bùng lên. Chỉ có điều xe của anh ta vẫn chưa đến nơi thì Hàn Dịch đã phóng đi rồi.
Dĩ nhiên Phong Bình nhận ra xe của anh, cô kéo hành lý lại, mỉm cười đứng chờ anh.
Đường Ca Nam mở cửa xe, ngẩng đầu thấy cô ấy đang mỉm cười nhìn mình, đôi mắt rất trong sáng, có chút mệt mỏi nhưng tinh thần sảng khoái. Cô mặc chiếc áo măng tô màu xanh nhạt, dáng người cao ráo, thanh tú.
Vừa nhìn thấy cô, nỗi bực dọc trong lòng anh không biết chạy đi đâu mất. Anh đóng cửa xe, lại gần giúp cô kéo hành lý, mỉm cười nói: “Sao không nói trước một tiếng để anh ra sân bay đón em”. Giọng nói dịu dàng đến khó tin.
Phong Bình cũng cười: “Đúng lúc gặp Hàn Dịch trên máy bay nên ăn ta tiện đường đưa em về”.
“Cái tay Hàn Dịch này nghe nói tính cách của anh ta rất cô độc quái gở, vậy mà lại muốn đưa em về?”
“Cũng bình thường, lần trước gặp anh ta ở chỗ Nhĩ Dương, dáng vẻ rất kiêu ngạo, lần này thì tỏ ra khá thân thiện, chủ động bắt chuyện với em”.
“Sau đó anh ta đưa em về?”
“Vâng”.
“Sao em không từ chối?”
“Từ chối?”
“Anh ta là ngôi sao rất hot trong nước, chẳng may phóng viên chụp được ảnh của hai người thì không biết chừng sẽ viết linh tinh đấy”.
“Em và anh ta? Làm gì có chuyện ấy được”.
“Chỉ có những điều em không nghĩ ra thôi, khô