Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341921

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1921 lượt.

am vẫn chưa trôi xuống cổ, vừa nhìn thấy cô đã nghẹn, ho liên hồi. Sắc mặt của cô gái kia không hề biến đổi, vẫn mỉm cười.
Phong Bình nhìn bữa trưa của họ rồi cười và nói: “Thịnh soạn quá, còn có canh bào ngư, cơm ở ngoài ngon hơn cơm ở nhà, đúng không anh Nam?”
Đường Ca Nam lấy tay che miệng, ho nhiều hơn.
Phong Bình liếc nhìn, ba ngón tay của anh đã được băng bó kỹ càng, chắc chắn là công lao của quý cô ngồi cạnh.
Trong lòng cô nghĩ như vậy nên tự nhiên ánh mắt cũng hướng về phía cô gái kia.
Điều đáng khâm phục là cô ta rất bình tĩnh, ngay trước mặt cô mà còn dám rót nước cho Đường Ca Nam, thậm chí còn vỗ lưng cho anh ta để anh dễ thở.
Phong Bình nhìn mà cũng thấy khâm phục, nhưng dường như Đường Ca Nam có vẻ không thể hưởng thụ được, anh ta vừa ho sặc sụa, vừa từ chối ý tốt của cô ta.
Phong Bình thấy anh ta quả là thần kỳ!
Từ khi cô bước vào phòng, khoảng năm phút, anh ta liền ho không ngừng, ho đến nỗi mặt mày đỏ lừ mà vẫn không dừng lại được. Quả thực cô không thể đứng nhìn được, lại gần vỗ một cái thật mạnh vào lưng anh, quả nhiên, cơn ho dai dẳng ấy dừng lại một cách thần kỳ.
Đợi đến khi anh ta hồi phục lại, cô mới cười và hỏi: “Không sao chứ?”
Đường Ca Nam vội lắc đầu tỏ vẻ không sao, anh đứng dậy và nói: “Để anh giới thiệu một chút, cô ấy là…”
“Tôi là Đường Thi, giám đốc kế hoạch mới của công ty”. Cô ta chủ động đứng lên, mỉm cười, tự giới thiệu, tỏ vẻ rất tự nhiên, thoải mái.
“Rất vui được gặp cô, cô Phong”. Nói xong cô ta đưa tay ra.
Phong Bình bắt tay cô ta, rất muốn hỏi cô ta một câu: “Công việc của cô có phải bao gồm cả việc bón cơm cho cấp trên không?” nhưng cuối cùng cũng không nói ra.
Nhưng hình như Đường Thi đã biết trong lòng cô nghĩ gì nên chủ động giải thích: “Tôi bón cơm cho Ca Nam vì tay anh trái của anh ấy không tiện lắm”.
Ca Nam? Ha ha, có nhân viên gọi giám đốc của mình như vậy sao?
Nhưng không ngờ Đường Thi lại nói tiếp: “Quan trọng hơn là tôi muốn bón cơm cho anh ấy”.
Câu nói ấy khiến Phong Bình thực sự phải nhìn cô ta bằng ánh mắt khác, Đường Ca Nam cũng tròn xoe mắt nhìn cô ta.
“Vì tôi mà tay trái của anh ấy mới bị thương”.
“Thế à?” Giờ thì Phong Bình đã hiểu: “Xem ra quan hệ của hai người không đơn thuần chút nào”.
“Đúng vậy”. Đường Thi mỉm cười rạng rỡ, “Tôi là chị khóa trên của Ca Nam, chúng tôi từng có quãng thời gian vui vẻ bên nhau…”
Đường Ca Nam thấy cô ta càng nói càng chẳng ra đâu vào đâu nên vội nói: “Đường Thi, cô về phòng làm việc đi”.
Đường Thi liếc nhìn hai người một lượt, sau đó mỉm cười và nói: “Được, vậy tôi về trước, tạm biệt cô Phong”.
Phong Bình mỉm cười và nói: “Tạm biệt”.
Sau khi cánh cửa của phòng làm việc được đóng lại, không khí trong phòng chìm trong tĩnh lặng.
Đường Ca Nam liếc nhìn Phong Bình, thấy cô đang ngắm nghía những món ăn mà anh vừa mới ăn được vài miếng, khóe môi gợi cảm khẽ mỉm cười, cứ như là không có chuyện gì vậy.
“Khụ khụ”. Đường Ca Nam ho khan hai tiếng, phá vỡ không gian tĩnh lặng, “Hơn mười hai giờ rồi, anh tưởng em không mang cơm đến…”
“Vì thế… anh đã gọi đồ ăn thịnh soạn ở ngoài?” Phong Bình ngẩng đầu nhìn anh.
“Làm gì mà thịnh soạn, chỉ là bữa cơm trưa bình thường thôi mà”.
“Tay trái của anh làm sao?” Phong Bình chuyển chủ đề, hướng ánh nhìn về phía tay anh.
“Nếu nói một cách nghiêm trọng thì bị tàn tật”. Đường Ca Nam giơ tay trái lên và nói: “Em thấy chưa? Khớp ngón giữa không thể gập lại được”.
“Nếu không chú ý thì không nhìn ra được, không ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày chứ?”
“Phải xem làm gì đã, đánh đàn thì không được”.
“Sao lại thành ra thế này?”
“Đánh nhau với người ta bị thương, lúc ấy không chú ý, để lỡ thời gian chữa trị”.
“À… thì ra là anh hùng cứu mỹ nhân”.
“Cái gì mà anh hùng cứu mỹ nhân?” Đường Ca Nam đỏ mặt, “Làm gì có chuyện ấy”.
“Thế thì là chuyện gì?”
“Thì là đánh nhau”.
Nghe giọng điệu ấy của anh, Phong Bình không kìm được nhếch mép mỉm cười, nghĩ bụng: Lẽ nào anh vô duyên vô cớ đánh nhau với người ta? Nhưng nhìn nét mặt của anh, rõ ràng là đang xấu hổ, vì thế cô đành “nuốt” những lời ấy vào bụng, không muốn để anh thấy khó xử. Hơn nữa, mình hỏi cặn kẽ như vậy rất dễ bị hiểu lầm là ghen.
Trước khi đính hôn, hai người đều có cảm tình với nhau. Nhưng sau khi đính hôn, hai người đều cố gắng kìm nén, không bộc lộ cảm tình của mình với đối phương. Đây có thể coi là cuộc “tranh tài” ngầm, không cần thách thức bằng lời nói, trong lòng hai người đều tự hiểu. Trước đây tình trạng này luôn trong trạng thái ẩn, bây giờ thì có xu hướng “rõ rành rành”. Lúc ấy, tốt nhất là không để ý đến.
Nghĩ đến đấy, cô liền tỏ ra rất độ lượng, cúi người xuống mở hộp cơm, gắp thức ăn rồi cười và nói: “Anh còn đói không, để em bón cho anh ăn”.
Bữa sáng Đường Ca Nam chỉ uống một cốc sữa, bữa trưa mới ăn được miếng đầu tiên đã nghẹn, làm sao mà không đói được cơ chứ? Chỉ có điều lúc sáng cô ta vẫn còn giở trò, sao bỗng nhiên bây giờ lại thay đổi thái độ? Lẽ nào là vì Đường Thi? Haizzz, mặc xác nó, là gì thì là, cô đã


XtGem Forum catalog