Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341552
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1552 lượt.
anh không có ghét bỏ, lại duỗi một ngón tay khác đi thăm dò.
Tiếng thở dốc của cô càng lúc càng lớn, miệng cũng bắt đầu run rẩy kêu ô ô
Anh cười rất xấu xa, động tác trên tay càng lớn.
Đương nhiên, đầu của anh cũng đau đớn hơn nữa.
Theo động tác của anh gia tăng, cô nhịn không được khóc lên.
Lúc sau ẩm ướt ở trên tay càng ngày càng nhiều, cuối cùng anh ngừng động tác trên tay, cố ý đưa tay hướng về phía lưng của cô, tất cả chất lỏng trắng mịn chảy trên lưng của cô.
"Có nghĩ muốn?" Anh nhìn chằm chằm ánh mắt của cô.
Cô nghiêng qua...
Tay anh đang cầm mặt của cô, mang theo ác ý, "Ừ?"
Mặt của cô giống như bị lửa đốt.
Anh cũng thôi bất động.
Anh lại cắn một cái trên môi của cô, "Anh biết em muốn."
Khi cô còn không kịp phản ứng, đã lấy một tay lật thân của cô lại, làm cho cô đưa lưng về phía anh dựa vào trong tường. Hai tay của anh cầm hai tay của cô, làm cho hai tay cô chống trên tường.
Mà tay anh di chuyển ở trên hông của cô, hơi hơi kéo, liền đem thân thể của cô uốn cong thành một cái hình cung.
Lúc này anh mới ôm lấy cô, vội vã dán lên trên thân thể của anh, tay xoa nắn ngực của cô. Cũng không dừng đè ép, cùng với một đường nhỏ phía trước.
Một phút khi đến giới hạn cuối cùng, tay anh đột nhiên dùng sức.
"Ngoan, đừng nhúc nhích." Anh nhẹ nhàng trấn an, chậm rãi rời khỏi lại hướng về phía trước tiến vào.
Tiếng kêu từ trán của cô, động tác di chuyển của anh càng lúc càng nhanh, tiết tấu tần suất cũng càng nhanh.
"Lộ. . ."
Anh ôm lấy hông của cô, cả người không ngừng run rẩy, "Còn muốn kêu?"
Anh cười xấu xa, đem thân thể đang trượt xuống của cô kéo lên.
Cô không cảm kích, đẩy ra tay của anh, tựa vào tường.
"Đi ra ngoài." Cô há miệng thở, hồi lâu mới mở miệng.
"Ừ." Nói xong thực sự lui từng bước.
Đột nhiên trống rỗng làm cho mặt của cô càng hồng.
Không đành lòng nhìn anh như vậy, liếc mắt nhìn quấn áo của mình, nhanh lấy lại đây, cho dù là tâm lý an ủi cũng tốt.
Nhưng anh không có biểu hiện ăn ý với cô, trực tiếp ôm lấy cô, mặt dán vào mặt của cô, nhiệt độ đều giống nhau.
"Thoải mái sao?" Anh tùy ý mở miệng hỏi.
Cô đưa tay véo cánh tay anh.
"Anh rất thoải mái." Anh cười co quắp cười, "Em cảm thấy anh giống như thương hại em mới lám như vậy... Ừ, bồi thường em?"
Cô sửng sốt, nhưng vẫn là không có mở miệng.
Sau khi đem cô ôm vào phòng tắm, để cho cô ngồi ở trước bàn trang điểm, anh vùi vào ngực của cô, "Anh hiểu được, anh là bồi thường chính mình, không cho phép lại chọc anh tức giận."
Lần sau, không có đơn giản như vậy, người lúc nào cũng muốn nhiều hơn ... Báo đáp lần sau, ừ, sẽ càng nhiều.
Chân của Lê Họa vừa mới động, Lộ Thiểu Hành liền mở miệng, "Làm sao vậy?"
Cùng một tư thế trong một thời gian dài khiến cho cô vô cùng không thoải mái, hô hấp của anh rõ ràng vẫn bình thường, cảm thấy được sẽ không ảnh hưởng gì anh mới xoay người, rút cuộc anh đã tỉnh ngộ ra, quan trọng nhất chính là khi xoay mình có một nửa cảm giác rất không thoải mái, "Chân giống như đã tê rần."
Anh bỗng nhiên ngừng ôm thân thể của cô, lập tức duỗi tay ra, lại làm động tác kỳ lạ, vươn tay ra tới, hình như muốn làm cái gì muốn, nhưng không có làm.
Lê Họa đương nhiên không biết anh đang suy nghĩ gì, chính mình vươn tay, cẩn thận xoa bóp chân của mình.
Lộ Thiểu Hành nhíu mày, không có đưa ra đánh giá.
Nụ cười ở khóe miệng của cô cứng lại. Nhìn đi, bất luận là cuộc sống hay là giữa tiểu thuyết, nam chính thực ra cũng không tốt, có đủ loại thói hư tật xấu. Mà nam phụ hơn một nửa rất tốt, thậm chí xứng với danh hiệu hoàn mỹ. Nhưng nữ chính không biết phân biệt, lấy đủ loại lý do kỳ lạ ít thấy vứt bỏ nam phụ hoàn mỹ kia, lựa chọn nam chính thực ra không được tốt lắm, còn có thể xây dựng lên ngọn cờ của tình yêu. Đây không phải là khuyến khích đàn ông trở lên xấu xa một chút mới có thể ôm người đẹp trở về?
Thực ra, cũng là trong lòng chính mình không tự trọng đi.
Mà cô đóng vai nhân vật không tự trọng kia, làm sao lại không lựa chọn người đàn ông vô hại kia?
Ánh mắt Lộ Thiểu Hành sáng rực nhìn cô chằm chằm, bởi vì cô chưa trả lời mình.
Cô cũng nhìn anh, đưa ra kết luận cho mình, có lẽ mối quan hệ giữa đàn ông và phụ nữ thay đổi, chỉ là một người nhằm vào thân thể, một người nhằm vào là tình yêu.
Gật đầu "Được”
Vốn muốn nói một câu "Để xem", ánh mắt sáng rực của anh làm cho cô cảm thấy không theo ý của anh sẽ phải nhận hậu quả không tốt.
Nghe được cô nói ra "Được", chỗ nào đó trong lòng trở lên thoải mái. Hoá ra vẫn luôn nhìn cô mang theo chút chán ghét, tâm tình của mình không rõ ràng lắm. Nhìn cô ở "Mị lực" nhịn không được châm chọc vài câu, có lẽ nhìn thấy một mặt không tốt của cô, trước kia không có tư cách nói cái gì, cũng không có thân phận. Hiện tại có thể yêu cầu, loại cảm giác này đúng là tốt hơn nhiều. Nhưng anh cũng ý thức được chính mình dối trá, khi cùng một chỗ với người khác có thể dõng dạc nói cô làm cái gì có quan hệ gì, nhưng khi đ