Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Hữu Độc

Nữ Nhân Hữu Độc

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341548

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1548 lượt.

thậm chí lúc ăn cơm cón nói vài câu hài hước để không khí hài hòa, thái độ đối với Dương Úy Nhiên cùng Mộc Trấn cũng rất tốt.
Mặt hiện tại lại lạnh như vậy.
"Không."
Gương mặt này của cô vẫn duy trì dọc đường không có chút thay đổi, thời điểm xe dừng lại, cuối cùng Lộ Thiểu Hành cảm thấy được có chút không bình thường. Nghĩ đến lúc trước cô kể lại tất cả cho anh nghe, trong lòng cũng đã hiểu rất nhiều.
Cô vừa xuống xe, anh đem cô kéo qua, ánh mắt nhìn thẳng cô, "Đến cuối cùng em sao lại thế này?
"Không." Cô đẩy ra tay anh, "Anh đừng quản em."
Cô khó chịu là chuyện của cô, cô không muốn nói ra, mình cô có thể tránh ở một góc tường chậm rãi tiêu hóa, ai cũng đừng đến hiểu cô, cô cũng không cần người khác an ủi.
Lộ Thiểu Hành giữ chặt tay cô không buông, "Em phát cáu cái gì?"
Cô ngậm miệng, cô không có phát cáu, cũng không tới lượt cô phát giận, "Anh đi lên đi, em đi bộ một chút."
Giọng nói của cô thật sự rất thấp, như vậy còn không được sao?
Cô thỏa hiệp.
Sắp xếp của cô, rất không phù hợp với lòng của anh. Giữ chặt tay cô, nắm đến tay cô đỏ ửng, nhưng cô cũng không phản kháng, liền chống lại đôi mắt của Lộ Thiểu Hành. Anh cười, "Như thế nào, nhìn mẹ em hiện tại hạnh phúc, có chồng mới, nuôi dạy một đứa nhỏ khác, trong lòng em khó chịu, cảm thấy bà ấy đem em vứt bỏ, trên cái thế giới này cũng chỉ còn lại có một mình em?"
Cô cắn chặt môi, nước mắt ở trong mắt đảo quanh, nhưng không có rơi xuống, không muốn khóc.
Sự im lặng của cô, làm cho trong lòng anh càng thêm bực bội, đây là lần đầu tiên từ trước tới nay anh lấy thân phận như vậy tới nhà người khác làm khách, anh còn không có làm sao, cô ở chỗ này tức giận cái gì, như là nhớ ra cái gì đó, "Đúng rồi, cha của em cũng có đứa nhỏ của người khác, có gia đình, hiện tại cha mẹ em đều sinh hoạt cùng người khác, không ai quan tâm đến em. Vì cái này khó chịu? Hay là cho rằng cha em như vậy tại sao không có bị báo ứng, bọn họ đều có cuộc sống tốt đẹp, một mình em đau khổ khó chịu."
Là cô điên rồi mới có thể đem chuyện này nói cho anh biết, trở thành cớ châm chọc cô.
Giãy dụa không thoát khỏi tay của anh, cuối cùng nước mắt cũng rơi xuống, "Không phải, không phải, không phải."
Bất luận thế nào vẫn là cha là mẹ, bất luận trước kia bọn họ đã làm cái gì, đều đã qua, bây giờ cũng có thể chúc phúc. . . 






Trong cái vòng tròn khi học tập, làm việc hay là sinh sống, cũng gặp được một người như vậy, mọi người gần như đối với anh đánh giá đều là "Rất tốt" "Người rất tốt", nhưng chỉ có bạn cố tình tìm tòi một chỗ nào đó của anh "Rất không tốt", sau đó cho rằng anh không tốt, cho dù bạn cũng rõ ràng, anh đã làm rất nhiều rất nhiều "Chuyện tốt", mà bạn cũng nhớ rõ, nhưng lại cố tình lựa chọn nhớ càng thêm sâu chuyện "Không tốt".
Vì cái gì chỉ có mình cố tình cho rằng như vậy?
Đơn giản là mình rất hận người kia?
Lê Họa nhìn Lộ Thiểu Hành, thật muốn dán cho mình một nhãn hiệu gắn với sự yếu đuối. Khóc bao nhiêu lần, cô xem thường chính mình , như thế nào đều ở trước mặt anh một lần lại một lần yếu đuối, còn không chịu sửa lại.
"Không phải." Cô vẫn kiên trì, khóe miệng đều không ngừng run run.
"Tại sao chứ?" Cô chau mày, nhìn Lộ Thiểu Hành, "Tại sao chứ?"
Lộ Thiểu Hành cũng chỉ có thể nhìn cô như vậy, anh không cho được đáp án, chưa kể rằng cô sẵn sàng chấp nhận sẵn sàng nghĩ tới, "Em chưa đủ không tim không phổi."
Người không tim không phổi mãi mãi sẽ không đi vào ngõ cụt nghĩ đến những thứ này.
Anh vươn tay, duỗi ra ngón trỏ, theo đôi mắt của cô lau vòng quanh một tầng hơi nước. Sau đó vuốt mặt của cô, thở dài một chút.
Tại sao chứ? Rất lâu, chúng đều hỏi loại vấn đề không có câu trả lời này. Khi người lớn tuổi mất, tất cả mọi người suy nghĩ người ấy thật là tốt, khi còn sống đối với chúng ta yêu thương như thế nào, những người trẻ nhớ kỹ người ấy có gì không tốt, đều bị coi là khác người.
Tại sao chứ? Không có đáp án, vì sao vẫn phải suy nghĩ?
Anh đem cô ôm vào trong ngực, trấn an cô rất lâu, giờ phút này đáy lòng vô cùng bình tĩnh. Vỗ vỗ phía sau lưng của cô, mà cô cũng không khóc, im lặng không nói gì.
Đột nhiên, anh đem cô từ ngực mình kéo ra, nhìn cô một lát, ngồi xổm xuống, để cho cô ghé vào trên lưng của anh, anh cõng cô.
Cô dán trên lưng của anh, "Em không phải rất nặng?"
"Rất tốt." Đã không còn khóc nức nở, làm cho anh rất nhanh nở nụ cười, lập tức mở miệng, "Em nói, một đôi nam nữ cùng một chỗ, tại sao đàn ông luôn cõng phụ nữ mà không phải phụ nữ cõng đàn ông?"
Lê Họa cảm thấy vấn đề này khó khăn, cho tới nay đều là như vậy. Trên ti-vi diễn như vậy, trong tiểu thuyết viết như vậy, giữa cuộc sống làm như vậy, vì thế đương nhiên đón nhận, "Thể lực của đàn ông cùng thể lực của phụ nữ không giống nhau, cấu tạo cũng không giống nhau." Cô suy nghĩ hồi lâu, đưa ra kết luận như vậy.
Lộ Thiểu Hành cõng cô đi vào tòa nhà, từng bước một đi lên cầu thang, "Nếu nam nữ có cấu tạo không giống, thể lực thể lực cũng khác nhau


XtGem Forum catalog