Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341551
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.
, vậy vì sao không ít phụ nữ mỗi ngày đều nhấn mạnh \'Nam nữ bình đẳng\' Cũng vẫn vì bất bình đẳng mà kêu la?"
"Này. . ." Cô không biết, tại sao gặp phải như một người lạ, có thể đủ tương thân tương ái (yêu thương lẫn nhau), đem người ấy trở thành một phần quan trọng nhất trong sinh mệnh, "Đến cuối cùng anh muốn nói cái gì?"
"Rất nhiều điều vốn không có đáp án, không cần thiết phải thảo luận, chỉ cần em không rối, thực ra trên cái thế giới này, không có vấn đề." Anh thở dài một tiếng.
Lê Họa dán trên lưng anh ngày càng gần, nghe thân thể của anh phát ra hơi thở nhàn nhạt.
"Cám ơn." Thời gian dài cố chấp, ngay cả mình cũng không biết cố chấp vì cái gì, tất cả trở về không được, cho dù trở lại lúc trước, thực ra cũng không phải là điều mình muốn, vậy rối rắm làm cái gì?
Lộ Thiểu Hành lại cười, "Em có thể nặng thêm một chút." Anh hẳn là không thành vấn đề.
Cô nhìn bóng dáng không ngừng không ngừng trên tường, chính mình rối rắm cái gì, "Sẽ đè chết anh". Thái Sơn đè đầu.
Nói xong chính mình cũng cười, giống một kẻ điên, vừa khóc vừa cười.
Buổi chiều ngày hôm sau Tô Nhứ gọi điện thoại, có chút vượt khỏi dự đoán của Lê Họa. Ở trong mắt cô, Tô Nhứ có thể chịu lâu như vậy, xem như một kỳ tích. Theo tính cách của Tô Nhứ mà nói nếu cô muốn làm cái gì, thì phải "Ngay lập tức" làm, nhiều một giây cũng không đồng ý chờ.
Địa điểm là một nơi nổi tiếng về đồ lạnh trong thành phố, chuyên kinh doanh về các loại nước đá đồ uống cùng với kem các loại. Lúc Lê Họa đến, Tô Nhứ đã đến rất lâu, mặc một áo khoác lớn màu đen, nhìn qua trưởng thành hơn với tuổi thật rất nhiều. Trên mặt đeo một kính mắt to, che khuất hơn phân nửa khuôn mặt, hầu hết các ngôi sao lớn đều bắt buộc trang bị như vậy.
Ở trên bàn, đã bày một ít đồ uống.
Tô Nhứ đang hút chất lỏng không màu trong chén, chất lỏng trong suốt, màu trắng giống như được khảm từ đủ loại tinh thể khác nhau.
Lê Họa đi qua ngồi ở bên cạnh Tô Nhứ bên người quả thực không ngờ lần này Tô Nhứ sẽ đợi lâu như vậy, "Quay xong rồi?"
Tô Nhứ chỉ cười rất thần bí, tháo xuống mắt kính to để lên trên bàn, đối với việc khác ở một bên phân công người phục vụ.
“Kem do chính tự mình thiết kế, cậu nếm thử một chút xem." Tô Nhứ giống như một đứa bé ghé vào trên bàn, ánh mắt đánh giá gương mặt của Lê Họa.
Được lắm Lê Họa, thật sự là rất tốt, vậy mà có quan hệ với Lộ Thiểu Hành, thật sự là nên khen ngợi mới đúng. Đợi lát nữa từ từ trừng phạt cô, bây giờ còn không vội.
"Tự cậu nếm thử một chút?" Cô không muốn làm người đầu tiên, không biết sẽ như thế nào.
"Cậu rất không tốt bụng." Tô Nhứ nén giận, "Cho dù có độc, cũng độc không chết cậu."
Bưng lên ly kem nhìn qua cũng không tệ lắm, Lê Họa ăn một chút mang tính biểu trưng, cũng mang tính khích lệ biểu trưng.
Lê Họa lấy ra chi phiếu, đặt lên trên mặt bàn chỗ Tô Nhứ. Loại hành vi này làm cho cô có chút không biết mở miệng làm sao, cho dù là cô trả nợ.
Sắc mặt của Tô Nhứ lập tức thay đổi "Lê Họa, cậu có ý gì?"
Đã biết là như thế này, "Dù sao cũng để cho tớ thoải mái một chút đi, tuy rằng chi phiếu này tiền không nhiều lắm, nhưng để cho tớ..." Nói không được, chính là không hi vọng mỗi một lần cùng một chỗ với Tô Nhứ, đều có cảm giác thiếu nợ, có lẽ là chính mình không biết tốt xấu, nhưng trong lòng chính là để tâm, chắc chắn sẽ trả nhưng chưa có.
Tô Nhứ ôm ngực cười lạnh, "Tiền..." Nếu cô thật sự muốn Lê Họa trả, sẽ đợi đến hôm nay? "Cậu không coi tớ là bạn bè?"
"Cái đó và có phải là bạn bè hay không không có quan hệ gì, hơn nữa, nguyên nhân chính là vì là bạn bè, tớ hi vọng tớ có thể trả hết toàn bộ tiền nợ cậu." Điều này, Lê Họa rất kiên trì.
Tô Nhứ lạnh lùng mở miệng, "A? Tiền của cậu làm sao có?" Cô đương nhiên biết Lê Họa sẽ không có nhiều tiền như vậy, thành công nhìn thấy sắc mặt thay đổi của Lê Họa, thực sự thích thú.
Lê Họa cắn môi, vẫn là mở miệng, "Cậu nhận là được."
Tô Nhứ tức giận đứng lên, "Lê Họa, cậu lấy tiền của một người đàn ông đến đưa cho tớ? Cậu cảm thấy như vậy cậu liền cao cấp phải không?" Cô cầm lấy chi phiếu kia mở ra, "Chính là Lộ Thiểu Hành cho cậu thứ này để cậu cam tâm tình nguyện chạy theo anh ta?"
Chỉ cần Lê Họa dám nói một câu đúng, cô liền đem chi phiếu này đỗi thành tiền mặt ném vào mặt Lộ Thiểu Hành.
"Không phải, cùng anh ấy không có liên quan gì." Lê Họa cười cười, "Đúng là tớ bằng lòng đi cùng anh ấy."
Cái này, cùng tiền tài không quan hệ.
Vốn muốn cùng Lê Họa nói chuyện thật tốt nhưng trong nháy mắt tâm tình đã không còn, "Cậu thật sự làm tớ thất vọng, cậu không phải nói cậu sống rất tốt sao? Tại sao lại muốn cuốn vào cái vòng luẩn quẩn kia. Lộ Thiểu Hành có cái gì tốt, người nhà họ Lộ không có một ai tốt cả."
Lê Họa hoàn toàn đối ngịch với tâm trạng kích động của Tô Nhứ tỏ ra vô cùng bình tĩnh, "Ở trong lòng cậu, đàn ông không có một ai tốt."
Lê Họa và Tô Nhứ chia tay trong không vui, đàn ông thực sự không phải thứ gì tốt, có thể dễ dàng làm cho tình bạn của phụ nữ như bước trên miếng băng mỏng. Mà Tô Nhứ cũng hoàn toàn không có