Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341544
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1544 lượt.
nhạo, "Em rất mong đợi anh hai làm ra chuyện lớn."
Lộ Diệc Cảnh nói xong liền lấy cớ đi ra ngoài, đúng lúc chạm mặt với Lê Họa mới vừa bước vào hành lang, trong nháy mắt cánh cửa đóng lại, Lộ Thiểu Hành nhìn thấy thân ảnh quen thuộc kia, nhíu mày, trong mắt ẩn một chút bất mãn.
Tâm tình của Lộ Diệc Cảnh dường như rất tốt, nhìn thấy Lê Họa sát bên cạnh mình, vậy mà một phen giữ chặt cô, "A, chúng ta đã gặp nhau ở nơi nào? Nhìn rất quen."
Lê Họa kéo tay của Lộ Diệc Cảnh ra, "Anh..."
Nhìn thấy là Lộ Diệc Cảnh, ánh mắt của cô mở rất lớn.
Lộ Diệc Cảnh cũng cười khinh thường, phụ nữ đều nông cạn giống nhau, vừa nhìn thấy người gia thế bọn họ, tự nhiên biến thành con cừu non.
Lê Họa đẩy Lộ Diệc Cảnh, sau đó chạy ra, Lộ Diệc Cảnh vuốt cái mũi của mình có chút mạc danh kỳ diệu (không biết làm sao), chính mình dọa người như vậy sao, thật đúng là rất thú vị.
Lê Họa chạy đến chỗ quẹo nào đó, mới dừng lại đến, há miệng hít thở, trong lòng oán giận Tô Nhứ, rốt cuộc có biết Lộ Diệc Cảnh ở trong này hay không?
Cuối cùng tìm được chỗ Tô Nhứ, cô vừa đi vào, liền nhìn thấy Tô Nhứ ngồi ở chỗ cao cả vú lấp miệng em (lên mặt nạt người; vênh váo hung hăng) mở miệng, "Đàn ông đều đê tiện, đời này chỉ có phần tôi chơi đùa đàn ông, chưa đến lượt các người chơi đùa tôi..."
Vài người đàn ông nằm trên mặt đất, ánh mắt mơ mơ màng màng đang hút cái gì đó, sau đó lại cười hihi...
Tô Nhứ nhìn về phía mấy người đàn ông này ánh mắt tràn ngập lẳng lơ, muốn đánh nhau, cũng không biết lượng sức mình.
Tô Nhứ nhìn thấy Lê Họa, theo bản năng nhìn đồng hồ trên tay một chút, rất tốt không có muộn. Nếu đến muộn, cô cũng không thể cùng Lê Họa cắt đứt, nhưng Lê Họa đến đúng hẹn, mình mới có lối thoát.
Chỉ là Tô Nhứ còn không kịp mở miệng, Lê Họa liền xông lại đây, "Đi cùng tớ."
"Cậu làm cái gì a, đột nhiên làm cái gì, tớ còn chưa chơi đủ đâu!"
Lê Họa kéo cô, "Cậu không biết Lộ Diệc Cảnh ở nơi này?"
Tô Nhứ quả nhiên giật mình, đáng chết.
Đúng lúc đi ra tới cửa, cánh cửa đã bị đẩy ra, Lộ Diệc Cảnh dù bận vẫn ung dung nhìn Tô Nhứ có chút hoảng hốt, "A đã lâu không gặp, vợ tốt của tôi." Đối với Lê Họa như không nhìn thấy.
Tô Nhứ nhếch khóe miệng, đối với Lộ Diệc Cảnh liền một câu, "Đàn ông bỉ ổi."
"Giang Tri Ngữ, miệng cô tốt nhất sạch sẽ một chút cho tôi." Lộ Diệc Cảnh đương nhiên sẽ không thờ ơ, anh không phải Lộ Thiểu Hành có thể làm được tỏ ra không để ý, anh chính là có cái gì nói cái đó, nghĩ đến cái gì thì làm cái đó, cũng không che dấu cảm xúc chính mình.
Tô Nhứ trừng mắt nhìn Lộ Diệc Cảnh, anh ta muốn tìm khuyết điểm của mình, sau đó coi đây là lý do để ly hôn, không có cửa, "Lộ Diệc Cảnh, anh nghe, đời này chỉ có tôi chơi đùa anh, anh muốn ly hôn, kiếp sau đi."
"Cô thực sự cho rằng tôi không đánh phụ nữ."
Lộ Diệc Cảnh đã bị Tô Nhứ chọc cho tức giận.
Lê Họa hướng về phía trước giữ chặt Tô Nhứ, giờ phút này cô ấy chỉ biết nói ra những lời đả thương người khác. Sau đó Lộ Thiểu Hành đi đến, đi qua đem Lê Họa kéo lại, "Trở về.”
Lê Họa không nghe lời nói của Lộ Thiểu Hành, khăng khăng phải đi tới, Lộ Thiểu Hành nhíu mày, "Bọn họ là vợ chồng, có vấn đề gì bọn họ tự giải quyết."
Lê Họa không nhìn mặt của Lộ Thiểu Hành, đưa tay từ trong tay anh rút ra, "Em muốn làm cái gì, không cần anh quan tâm. Anh không cần phải lên giọng giáo dục em."
Lộ Thiểu Hành buông tay ra, không biết tư tưởng bài xích của cô từ đâu mà đến.
Cho dù là kiến thức của Lộ Thiểu Hành sâu rộng cũng rất ít khi nhìn thấy loại tình huống này, đàn ông cùng phụ nữ đánh nhau, hơn nữa Lộ Thiểu Hành đối với người không coi trọng chính mình nhìn như không thấy không muốn lãng phí một chút thời gian của mình. Vì thế, trong lúc Lộ Diệc Cảnh cùng Giang Tri Ngữ đánh nhau nhìn qua có rất nhiều ánh mắt của người khác nhìn họ, những người đứng xem cũng không có dự định giúp đỡ. Lộ Diệc Cảnh là đàn ông, có lẽ là chủ nghĩa đàn ông trong lòng bị ảnh hưởng, suy nghĩ là đến nơi, động tác cùng độ mạnh yếu hiển nhiên không có dùng toàn bộ. Nhưng Giang Tri Ngữ không giống, cùng đàn ông đánh nhau, tự nhiên linh hoạt tất cả các phần trên cơ thể. Vì thế hiện tại động tác của bọn họ giống như không biết làm sao, người phụ nữ tóc lộn xộn, trên mặt người đàn ông có một vết bị cào, trên cổ nhiều vết hơn, sâu hơn, xem ra là cố ý bảo vệ mặt của mình.
Lê Họa thấy Tô Nhứ hoàn toàn không có chịu thiệt, liền yên tâm. Lộ Thiểu Hành lại hừ lạnh, Lộ Diệc Cảnh cũng thật tốt cùng một người phụ nữ đánh nhau.
Hai người kia còn đang đánh nhau, Lộ Thiểu Hành nhìn trận này cảm thấy buồn cười, nếu như bị chụp ảnh, chắc chắn có thể xác định trở thành đề tài lớn trên báo chí, đầy đủ câu chuyện. Giang Tri Ngữ và Lộ Diệc Cảnh đại diện cho ích lợi của hai đại gia tộc, hành vi lần này của bọn họ, bị tùy ý bóp méo đối với danh dự của hai nhà đều có ảnh hưởng rất lớn, mà Giang Tri Ngữ lại có thân phận là ngôi sao, càng làm cho truyền thông nhạy cảm.
Cuối cùng, Lộ Thiểu Hành đi qua, đem kéo