Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342762

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2762 lượt.

o Thẩm Thiển Mạch và Huyền Lâu, hai nam tử hào hoa phong nhã như vậy, thật sự rất thu hút.
“Đúng vậy, hình như Đường Vân nhất định phải có được vị trí Võ Lâm Minh Chủ.” Huyền Lâu không mảy may để ý đến ánh mắt của dân chúng, vẫn ôn nhã đáp.
Thẩm Thiển Mạch và Huyền Lâu nói chuyện với nhau rất hòa hợp, còn Thiên Thiên và Huyền Minh đi sau lưng hai người họ lại cãi nhau ầm ĩ. Bốn người đi trên đường không mảy may chú ý ánh mắt của người ngoài.
Nhưng, ở một góc phố, có một bóng dáng màu đỏ sậm đang chăm chú nhìn bốn người bọn họ.
Đó là một nam tử hơi âm nhu. Ngũ quan như tranh vẽ kết hợp cùng một chỗ, vẻ âm nhu không nói nên lời, nhếch miệng cười, khiến người ta rợn cả tóc gáy, con ngươi sáng màu của hắn lộ ra mấy phần khát máu và ác độc.
“Thiếu chủ, muốn động thủ sao?” Cô nương đứng phía sau nam tử kia không phải ai khác, chính là Thanh Lam mà Thẩm Thiển Mạch vừa cứu mạng. Mà giờ khắc này Thanh Lam đã đổi y phục màu hồng đào, khóe mắt đuôi mày, không còn lạnh lùng mà là yêu mị và ác độc.
Con ngươi Đường Vân híp lại, thoáng qua tia nguy hiểm, giống như con rắn độc đang thè lưỡi, nụ cười nơi khóe miệng càng phát ra sự ác độc, “Tạm thời không cần. Ma Cung cung chủ, thiếu trang chủ của Thất tuyệt Sơn trang, bổn thiếu chủ muốn đích thân gặp một lần!”
“Thiếu chủ, hai người bọn họ mà liên thủ, chỉ e. . . . .” Trong mắt Thanh Lam thoáng qua một tia lo âu, lo lắng nhìn Đường Vân.
Phái Tử Hà đã sớm là thủ hạ của Đường Môn rồi. Mà Thanh Lam lại càng một lòng say mê Đường Vân, vừa rồi chỉ là một chút khổ nhục kế, chính là cố ý cho Thẩm Thiển Mạch nhìn, khiến Thẩm Thiển Mạch lơ là cảnh giác, để Đường Vân có cơ hội lợi dụng.
“Tâm tư của Huyền Lâu này thâm trầm kín đáo, làm việc cẩn thận, không thể xem thường.” Con ngươi âm ngoan của Đường Vân thoáng qua một tia nặng nề, nở nụ cười thâm độc, “Ngươi tiếp tục ở bên cạnh Mục Trì, đến thời cơ, ta sẽ bảo ngươi xuống tay.”
“Vâng. Thanh Lam hiểu.” Thanh Lam cúi đầu lên tiếng, tuy nhiên không lui ra, vẫn đứng đó, hình như có lời muốn nói.
“Còn chuyện gì nữa sao?” Đường Vân liếc mắt nhìn Thanh Lam vẫn đứng yên như cũ không có ý định rời đi, lạnh lùng hỏi.
Thanh Lam cắn môi, mãi mới nói, “Thiếu chủ đã nói, sau khi ngồi lên vị trí Minh Chủ Võ Lâm. . . . . . .”
“Yên tâm. Ta đã đồng ý thì sẽ làm được.” Thanh Lam vẫn chưa nói hết, Đường Vân liền ngắt lời, tươi cười nói.
Được Đường Vân đáp lại, Thanh Lam lập tức hớn hở rời đi.
Nhìn theo hướng Thanh Lam rời đi, khóe miệng Đường Vân từ từ nâng lên. Phu nhân Võ Lâm Minh Chủ, Thanh Lam, nếu như ngươi có số mạng đó, vậy ta cũng không ngại để ngươi được vui.
“Đường Vân. Chủ tử đã nói, không nên đả thương tính mạng Ma Cung cung chủ.” Sau khi Thanh Lam rời đi, một bóng dáng màu hồng nhạt xuất hiện, gương mặt như đứa trẻ giống Ngôn Tu Linh, chính là muội muội của Ngôn Tu Linh, Thanh Liên.
Đường Vân liếc nhìn, khóe mắt xếch lên xẹt qua một tia không vui, hắn và Thanh Liên đều là thủ hạ của Ngôn Tu Linh, tại sao Thanh Liên lại vênh váo tự đắc với hắn? Khóe miệng mang theo nụ cười âm nhu, “Việc này không phiền đến Thanh Liên cô nương phải quan tâm.”
“Ta chỉ nhắc nhở ngươi thôi.” Giọng điệu Thanh Liên nhàn nhạt, hình như cũng không muốn tính toán với Đường Vân. Đường Vân là người âm trầm tàn nhẫn, nàng cũng không thích, nếu không phải vì Ngôn Tu Linh, nàng mới chẳng muốn tiếp xúc với Đường Vân.
Thân phận của Ma Cung cung chủ nàng biết rất rõ, chính là cô nương mà hoàng đế Thiên Mạc chung tình, còn quan hệ của Ngôn Tu Linh và hoàng đế Thiên Mạc Tư Đồ Cảnh Diễn nàng lại không rõ lắm. Nếu là Ma Cung cung chủ xảy ra chuyện gì không hay, chỉ sợ Tư Đồ Cảnh Diễn tức giận, nếu Tư Đồ Cảnh Diễn thật sự bị tổn thương lòng, nổi giận, Ngôn Tu Linh thân là kẻ địch nhất định cũng không vui vẻ gì, bởi vì bọn họ vừa là bạn vừa là thù.
“Đa tạ.” Tuy nói cảm ơn, nhưng trong đó hàm chứa sự khinh thường rõ ràng. Đường Vân hé mắt, trong lòng cười nhạt một tiếng.
Không lẽ chủ tử cảm thấy không đối phó được Ma Cung cung chủ?! Nhưng mà, bây giờ hắn đã nắm giữ Ma Cung cung chủ trong lòng bàn tay rồi! Người trúng phải độc dược không mùi không vị, không thể chạy thoát được! Chỉ cần hắn phát tán độc dược không mùi không vị đó ra, cho dù là Ma Cung cung chủ cũng không thể sống nổi!
Thanh Liên nhìn ý cười bên khóe miệng Đường Vân, nhíu mày, lạnh lùng xoay người rời đi. Trừ ca ca ra, nàng không còn người thân nào trên thế giới này, không cần để ý đến bất kì người nào cả.






Nếu Đường Vân muốn tự tìm đường chết, cũng không liên quan đến nàng.
Thời tiết thành Phượng Linh so với quốc đô Thiên Mạc ấm áp hơn nhiều, có vài cây cũng đã từ từ nhú ra những phiến lá xanh, xa xa nhìn, nhưng điểm xanh tươi mới xen lẫn lấp ló trên những tường thành xưa cũ của Phượng Linh thành, cũng có một ý vị đặc biệt.
Thẩm Thiển Mạch cùng Huyền Lâu cùng nhau tới biệt viện của Thất Tuyệt Sơn Trang ở Phượng Linh thành. Biệt viện cũng không tính là lớn. Dù sao thành Phượng Lin