Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342760
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2760 lượt.
ang, Huyền Lâu chắc hẳn cũng không nguyện ý nhịn Đường Môn đi. Như vậy, biện pháp tốt nhất chính là phù trợ Ma Cung trở thành Võ Lâm Minh Chủ, trực tiếp đem Đường Môn giải quyết xong.
Trầm mặc. Huyền Lâu mím môi thật chặt, nhìn Thẩm Thiển Mạch, cô gái trước mắt, đôi mắt đen nhánh giống như sâu không thấy đáy, nụ cười trên môi vẫn diễm lệ mà tự tin như cũ, trầm mặc của mình không thể ảnh hưởng dòng suy nghĩ của nàng chút nào, nàng chắc chắn mình sẽ hợp tác đến như vậy sao? Chỉ là, hiện tại hình như cũng không có biện pháp nào tốt hơn nữa.
"Đã như vậy, Thất Tuyệt Sơn Trang nguyện ý nghe theo hiệu lệnh của Ma Cung." Huyền Lâu mỉm cười nhàn nhạt, tuy nói là nghe theo hiệu lệnh của Ma Cung, nhưng Thẩm Thiển Mạch hiểu, đây chỉ là hợp tác mà thôi, cũng không phải phục tùng.
"Như vậy, Ma Cung cũng xin đưa lên Thiếu Trang Chủ một phần lễ vật." Thẩm Thiển Mạch nâng lên một nụ cười diễm lệ, nhưng vẫn mang theo ba phần ngoan tuyệt cùng ba phần khát máu, vô cùng xinh đẹp nhưng cũng rất tàn nhẫn.
Huyền Lâu nhìn cô gái trước mắt, rõ ràng mới vừa rồi còn là bộ dáng cơ trí lạnh nhạt, hôm nay lại biến thành bộ dáng xinh đẹp lại tàn nhẫn, thật không biết, đến cùng nàng có bao nhiêu bộ mặt.
"Cung chủ muốn đến Đường Môn?" Huyền Lâu nhìn vẻ mặt Thẩm Thiển Mạch, cũng đoán được mấy phần tâm tư của Thẩm Thiển Mạch, khẽ nhíu mày, Đường Môn thủ vệ sâm nghiêm, Đường Vân càng là cao thủ dụng độc, là người âm hiểm tàn nhẫn, Thẩm Thiển Mạch đi như vậy, chỉ sợ là phải chịu thua thiệt a.
Thẩm Thiển Mạch không sao cả nhún vai một cái, mang theo vài phần giảo hoạt nói, "Đi dò thám nội tình Đường Môn, thuận tiện thay Thiếu Trang Chủ xả giận."
Thẩm Thiển Mạch trong mắt thoáng qua một tia ngoan tuyệt. Đường Môn động Thất Tuyệt Sơn Trang chỉ là chuyện nhỏ, khiến Tư Đồ Cảnh Diễn vì cứu lão phu nhân Thất Tuyệt Sơn Trang nhận một đao ở ngực, đã không còn là chuyện nhỏ nữa rồi.
Mặc kệ Tư Đồ Cảnh Diễn vì mục đích gì mà đi cứu lão phu nhân Thất Tuyệt Sơn Trang, nhưng nếu là không có Đường Môn đả thương lão phu nhân trước, Tư Đồ Cảnh Diễn làm sao phải tự mình hứng một đao. Món nợ này, liền ghi tạc trên đầu Đường Môn!
Huống chi Đường Môn làm việc âm độc tàn nhẫn, cùng Ma Cung đối nghịch cũng không phải là lần một lần hai, nàng sớm đã có ý nghĩ dọn dẹp Đường Môn, chỉ là ngại vì thế lực Đường Môn khá lớn, khi đó lại gấp gáp báo thù, mới tạm thời bỏ qua Đường Môn, hôm nay, Đường Môn xem như đụng vào trên họng thương rồi.
"Ta bồi Cung chủ đi một chuyến." Huyền Lâu ôn hòa nói.
"Được." Thẩm Thiển Mạch không có lý do gì cự tuyệt, có một Huyền Lâu cùng đi, hệ số an toàn cũng sẽ cao hơn không ít, không cần phải phí phạm sức lực.
Trong lòng Huyền Lâu khẽ khó chịu, hắn vì sao phải nói lên cùng đi với Thẩm Thiển Mạch? Chẳng lẽ là bởi vì lo lắng cho an nguy của Thẩm Thiển Mạch sao? ! Từ lúc nào mình lại học được quan tâm người khác vậy?
Kể từ khi tiếp quản Thất Tuyệt Sơn Trang, hắn liền học cách gánh chịu trách nhiệm, trừ mẫu thân và đệ đệ, đối với những chuyện cùng vật khác, hắn đều đã đoạn tuyệt bất luận là cảm tình gì, vì sao đối với Thẩm Thiển Mạch có thể đặc biệt như vậy. Hình như bắt đầu từ khi nhìn thấy nàng lần đầu tiên nhìn, sự tĩnh mịch đã lâu trong lòng liền từ từ bị cái gì đó tác động tới, loại cảm giác đó, hắn không cách nào miêu tả, cũng không cách nào khống chế được.
Hai đạo bóng dáng màu trắng thoáng qua phạm vi thế lực của Đường Môn, tránh được những tai mắt ngoài sáng và trong tối, lặng yên không tiếng động lẻn vào biệt viện Đường Môn.
Lông mày Thẩm Thiển Mạch hơi nhíu lại, Đường Môn này thật sự là quá xa xỉ mà.
Đập vào mắt, cơ hồ đều là những mảnh kim quang sáng loáng, biệt viện nho nhỏ cũng bị ánh sáng của vàng cùng bảo thạch chiếu lên sáng rực, dưới nắng chiều làm nổi bật lên càng tạo nên cảm giác xa hoa hòa nhoáng. Chỉ là một môn phái giang hồ, lại có nhiều vàng bạc châu báu như vậy, thực sự có chút kỳ quái a.
"Tiền tài bất nghĩa!" Thời điểm Huyền Lâu nhìn thấy vàng bạc châu báu, trong mắt thoáng qua một tia khinh thường, cả người cũng biến thành băng lạnh.
Thẩm Thiển Mạch thì không sao cả chỉ hơi cong môi một cái, tiền tài tiền tài, vốn dĩ là một vật bẩn thỉu, lại nói trên đời có bao nhiêu tiền tài là chánh nghĩa đây? ! Nhưng tất cả cũng chỉ do bản lãnh của bản thân mà thôi. Theo nàng biết, Đường Môn làm việc mặc dù âm chí tàn nhẫn, nhưng cũng không có tình huống bắt nạt người dân lương thiện.
Nhếch miệng, Thẩm Thiển Mạch liếc qua những vàng bạc châu báu này, trong mắt thoáng qua một tia giễu cợt, cất giọng nói, " Thiếu chủ Đường Môn bày những vàng bạc châu báu này, là đành chờ Bổn cung chủ sao?"
Ánh mắt sắc bén của Huyền Lâu hơi đổi, vừa cẩn thận nhìn một chút những thứ vàng bạc châu báu kia, trong nháy mắt sắc mặt trầm xuống. Thì ra là cố ý để ở chỗ này, trên những vàng bạc châu báu này, chắc hẳn tẩm không ít độc dược. Khá lắm Đường Vân, đủ âm độc.
"Thật không hỗ là Cung chủ Ma Cung." Giọng nói âm nhu từ trong nhà truyền đến, khi nghe âm thanh này trong lòng liền cảm thấy không r